Chương 61: Thịt mỡ
Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Dương Quý Minh cũng không biết nên nói gì, chẳng lẽ ngoại công muốn đẩy trách nhiệm cho đại cữu?
\”Ý ngoại công là đại cữu bị gài bẫy, làm vài chuyện không nên làm. Vậy xin hỏi ngoại công, rốt cuộc đại cữu đã làm gì?\”
Đỗ lão thái gia thở dài, nói bằng giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: \”Cấu kết Tri phủ, lừa trên gạt dưới.\”
\”Cấu kết Tri phủ, cái này ta hiểu. Nhưng lừa trên gạt dưới, không biết lừa gạt thế nào?\”
Đỗ lão thái gia không khỏi sửng sốt, nhìn hắn đầy kinh ngạc. Thật lâu sau, ông mới cười, nói: \”Nương ngươi gửi thư về nói từ sau khi định thân, ngươi chợt trở nên ngoan ngoãn và hiểu chuyện, thành thân xong lại càng cố gắng vươn lên. Ngoại công biết nhất định ngươi có thể trở nên nổi bật, tương lai vô cùng xán lạn.\”
Dương Quý Minh hơi cong khóe miệng, vẫn tiếp tục hỏi: \”Ngoại công còn chưa nói cho ta biết, lừa gạt thế nào?\”
\”Tăng giá trốn thuế, bưng bít tố tụng.\”
\”Đại cữu chỉ là một thương nhân, sao lại to gan như vậy? Huống hồ, ông ấy là con trưởng do vợ cả sinh của ngoại công, tương lai sẽ được kế thừa gia nghiệp, cần gì phải mạo hiểm?\”
\”Nên ta mới nói, hắn bị kẻ khác gài bẫy.\”
\”Nếu vì tranh gia sản, đối tượng tình nghi đầu tiên sẽ là ba vị cữu cữu còn lại. Nhưng tội lớn như vậy, chỉ cần vô ý một chút sẽ liên lụy toàn bộ Đỗ gia. Sao các cữu cữu có thể vì lợi nhỏ mà chịu lỗ lớn?\”
\”Bốn cữu cữu của ngươi cộng lại cũng không bằng một mình nương ngươi.\”
Dương Quý Minh cười lạnh, nói: \”Ngoại công nói chuyện một hồi, vậy mà có thể giảm tội của Đỗ gia xuống mức thấp nhất. Theo ta thấy, di nương và bốn vị cữu cữu cộng vào cũng không bằng được một nửa ngoại công.\”
Đỗ lão thái gia cười ra thành tiếng: \”Rất có phong thái của ta lúc trẻ, dám nghĩ dám nói dám làm.\”
Dương Quý Minh lại bảo: \”Ngoại công, ta không cố ý làm khó ngài đâu, nhưng nếu ngài không nói thật với ta, chỉ sợ sẽ càng thêm khó.\”
Đỗ lão thái gia thở dài, dựa lưng vào ghế, vẻ mặt có phần mệt mỏi. Ông nói: \”Ta chỉ là một thương nhân, dốc sức làm ăn hơn nửa đời người, tích cóp được chút gia nghiệp. Toàn bộ số vật ngoài thân này, căn bản chẳng là gì so với những gia tộc quyền thế ở chốn kinh kì. Thế nhưng nó cũng là mồ hôi nước mắt cả đời ta.\”
\”Cuối cùng ngoại công cũng chịu nói thật với ta rồi.\” Dương Quý Minh thu lại vẻ mặt ngạo mạn. Việc giả vờ cũng làm hắn mệt mỏi lắm.
Đỗ lão thái gia lắc đầu, bật cười, chỉ tay vào hắn, dường như muốn nói vài câu, nhưng cuối cùng vẫn chỉ cười.
Giờ phút này, ông cháu hai người đã có thể thành thật với nhau.
Đỗ lão thái gia bảo: \”Ban đầu, quan phủ sửa cầu làm đường, ta chỉ cung ứng thóc gạo, quan phủ trả ta cao hơn giá trên thị trường, ta cho bọn hắn hoa hồng. Về sau, số lượng quan phủ địa phương hợp tác với ta ngày càng nhiều, lá gan ta cũng lớn dần lên.\”