[Đam Mỹ/Hoàn] Nuôi Phu Lang Trong Văn Trạch Đấu – Nam Kiều Công Tử – Chương 62: Cầu xin – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ/Hoàn] Nuôi Phu Lang Trong Văn Trạch Đấu – Nam Kiều Công Tử - Chương 62: Cầu xin

Chương 62: Cầu xin

Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Dương Quý Minh và Thượng Gia Ngôn đi dạo loanh quanh không mục đích. Càng đi, bọn họ càng rời xa khỏi khu vực náo nhiệt của phố phường.

\”Quý Minh.\” Thượng Gia Ngôn kéo cánh tay người bên cạnh.

\”Ta thấy rồi.\” Dương Quý Minh vỗ nhẹ bàn tay đang kéo áo mình.

Trước bọn họ một quãng không xa, hai nha dịch đang vung chân đá một người nằm cuộn tròn trên mặt đất, miệng hình như còn mắng mấy lời thô tục.

\”Dừng tay!\” Dương Quý Minh lên tiếng, đi tới.

\”Các ngươi là ai? Dám xen vào việc của người khác!\” Nha dịch kiêu ngạo đã thành quen, song thấy bọn họ mặc áo gấm thêu hoa sang quý nên cũng không dám quá tùy tiện.

\”Ngoại tôn của lão thái gia nhà họ Đỗ.\”

\”Chúng ta biết hai vị thiếu gia nhà họ Kim.\”

\”Đó là biểu huynh đệ nhà nhị di của ta. Bổn thiếu gia là người ở kinh thành, mới tới Tô Châu không lâu.\”

Lúc này, hai tên nha dịch mới đổi sang vẻ mặt tươi cười, cúi đầu khom lưng nói: \”Tiểu nhân không biết là Dương thiếu gia, đã đắc tội rồi, mong Dương thiếu gia thứ lỗi.\”

\”Cút.\”

\”Dạ dạ.\”

Hai nha dịch chuồn rất nhanh. Hòe An tiến lên đỡ người trên đất dậy, chỉ thấy đối phương là một nam nhân trung tuổi, lo lắng sợ sệt đến co rúm cả người.

Hòe An nói với hắn: \”Ngươi đừng sợ, thiếu gia và thiếu phu nhân nhà ta đều là người tốt, họ vừa giúp ngươi đấy.\”

Dương Quý Minh lên tiếng hỏi: \”Ngươi tên gì? Vừa rồi vì sao hai người nọ lại đánh ngươi?\”

\”Không thể nói, nói ra sẽ càng thảm hơn.\” Nam nhân trung niên khom lưng, trông thực sự giống một người già.

\”Không nói ngươi cũng rất thảm. Nói ra ta còn có thể giúp ngươi.\”

Người nọ im lặng một lát, có vẻ như bất chấp tất cả để liều một phen, quỳ mạnh xuống đất, nói: \”Thiếu gia, ta đã đắc tội với Tri phủ đại nhân nên người trong nha môn cứ thấy ta là đánh, chuyện này đã kéo dài hơn một năm nay. Trừ những lúc buộc phải ra ngoài, ta đều trốn biệt ở trong nhà.\”

Trong phút chốc, Dương Quý Minh cảm thấy nghèn nghẹn ở cuống họng, không tài nào nuốt xuống được.

Thượng Gia Ngôn vỗ lưng hắn. Dương Quý Minh tiếp tục hỏi: \”Ngươi đắc tội với bọn họ thế nào?\”

\”Ta bán cá ngoài chợ, có một ngày đến muộn, quầy hàng bị người khác chiếm mất, nên ta tìm chỗ khác để ngồi. Khi kiệu của Tri phủ đại nhân đi qua, ngài ấy nói… bị mùi thối xông tới.\”

Quả thật là người nói khóc không ra nước mắt, còn người nghe thì nổi trận lôi đình.

Dương Quý Minh nói: \”Ngươi về nhà trước đi, việc này ta sẽ giải quyết giúp ngươi.\”

\”Tạ ơn thiếu gia.\” Người nọ liên tục nói cảm tạ rồi mới khập khiễng rời đi.

Dương Quý Minh quay sang nói với Thượng Gia Ngôn: \”Ta tìm người đi thăm dò một chút.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.