[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá – Chương 69: Thanh thanh thiên – Cửu – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá - Chương 69: Thanh thanh thiên - Cửu

Xe do thiên mã kéo đi vào trong đám mây, ngoài cửa sổ đều là những đám mây dày đặc, cũng giống như kẹo bông mà Lãnh Thanh Thanh ăn, mềm mềm mịn mịn, Lãnh Thanh Thanh dán lên cửa sổ, mắt không chớp lấy một cái nhìn mỹ cảnh kỳ dị. Chỉ thấy trong đám mây dày, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một vài bãi mây bằng phẳng, một vài con thỏ trắng tuyết đang huơ móng vuốt với họ.

\”Đó là tiên thỏ cấp thấp, chúng đều đang khắc khổ tu luyện, nếu thông qua thiên trắc thì có thể đến Nguyệt Cung làm thị tòng của Nguyệt Thần.\” Cố Phong Trần ngồi trong xe ngựa phụ trách hướng dẫn du lịch nói.

\”Ngươi tới đây làm gì? Sao ngươi lại ngồi ở đây?\” Lãnh Tịnh hỏi.

Cố Phong Trần lắc đầu: \”Ta nghĩ bảo bảo chắc cần chiếu cố của ta, cho nên vừa tỉnh rượu liền tới đây.\”

Lãnh Tịnh mở cửa xe, đẩy Cố Phong Trần ra ngoài.

Cường phong từ bên ngoài thổi vào khiến Bạch Điêu phải ôm chặt chân Lãnh Thanh Thanh mới không tới mức bị thổi bay.

Sau khi Lãnh Tịnh đóng cửa xe lại, trận xao động nho nhỏ đó mới coi như bình ổn.

Lãnh Tịnh quay mặt lại, hồi phục biểu tình nghiêm túc thường ngày.

\”Tiểu Tịnh, trông ngươi không cao hứng cho lắm.\” Lãnh Thanh Thanh cẩn thận thăm dò.

\”… …\” Lãnh Tịnh nhất thời không nói nên lời, trong lòng chung quy cảm thấy có chút vướng mắc. Hắn đột nhiên sinh ra rất nhiều nỗi lo vô vị, vì một đêm đó qua đi, trên trán Lãnh Thanh Thanh cũng xuất hiện long ấn ngân sắc nhàn nhạt, là hắn sáng sớm thức dậy đã dùng pháp thuật che giấu đi, Lãnh Thanh Thanh mới không phát giác.

Vô số ý niệm không hay lướt qua trong lòng Lãnh Tịnh, hắn đứng lên rồi lại ngồi xuống, cuối cùng không nhịn được nữa nắm cổ tay Lãnh Thanh Thanh, bắt mạch cho y.

\”Ngươi rốt cuộc rầu rĩ cái gì a?\” Lãnh Thanh Thanh không hiểu nói.

\”Ta chỉ là tùy tiện kiểm tra một chút mạch tượng mà thôi.\” Vẻ mặt Lãnh Tịnh nghiêm túc tới cực điểm.

\”… … Thiếu đông gia.\” Bạch Điêu gian xảo rất nhanh đã hiểu được nỗi lo của Lãnh Tịnh: Hắn đang lo lắng Lãnh Thanh Thanh sẽ sinh hài tử! Tuy Lãnh Thanh Thanh là hùng xà, nhưng Lãnh Tịnh là thần long, không biết sau khi làm qua chuyện đó sẽ có hậu quả không thể tưởng tượng nào, nói không chừng nam nam sinh tử cũng không phải không có khả năng. Thiếu đông gia ích kỷ sao có thể cho phép lại có một kẻ khác tới tranh sủng với mình chứ? Hừ hừ.

Sau khi bắt mạch một hồi, sắc mặt Lãnh Tịnh mới chậm rãi hòa hoãn, xem ra tình trạng sinh tử mà hắn lo lắng nhất chỉ là suy tưởng chủ quan thôi. Thế là hắn nói: \”Thanh Thanh, sau này ta sẽ không gọi ngươi là cha nữa.\”

\”Tại sao…\” Lãnh Thanh Thanh cảm thấy buồn bã, nhi tử không chịu gọi mình là cha nữa.

\”Quan hệ giữa ta và ngươi đã không phải là phụ tử nữa rồi. Thanh Thanh, sau này ngươi cũng đừng gọi ta là nhi tử nữa.\” Lãnh Tịnh nghiêm mặt nói.

\”Vậy là quan hệ gì a?\” Lãnh Thanh Thanh càng lúc càng không cao hứng.

\”Chúng ta là quan hệ tình nhân. Thanh Thanh, ta chính thức cầu ái cùng ngươi.\” Lãnh Tịnh nghiêm túc nói.

\”Ta mới không cần quan hệ tình nhân, một chút hứng thú cũng không có…\” Lãnh Thanh Thanh nhỏ giọng không cao hứng lầm bầm.

\”Tóm lại, cứ định vậy đi.\” Lãnh Tịnh giống như đã hoàn thành một chuyện rất quan trọng, thở một hơi, \”Sau này ta sẽ gọi ngươi Thanh Thanh. Thanh Thanh, ngươi hiện tại là ái nhân của ta rồi, ta sẽ hảo hảo thương yêu ngươi.\”

\”Vô vị. Hừ. Rõ ràng bản thân là nhi tử của người ta.\” Lãnh Thanh Thanh ôm tay tức phì phò bắt đầu chiến tranh lạnh cùng Lãnh Tịnh.

Bầu không khí trong khoang xe lập tức ngưng trọng.

Cứ thế, một khắc, hai khắc, ba khắc…

Bầu trời xanh lam xung quanh xe dần bị bầu trời đêm mênh mông sâu thẳm thay thế, trên đường mây, một tòa thành trì từ xa lấp lánh tia sáng mỹ lệ, đó đều là nơi ở của chúng thiên nhân, vì con đường mà bọn họ đi là đường tắt để thông tới thiên giới. Mắt thấy trên trời đêm trôi nổi những tia cực quang rực rỡ tuyệt lệ, tổ ba người Lãnh thị đều dán vào cửa sổ ngắm nghía, tuy Ferrari hình rồng thoáng chốc đi ngàn dặm, nhưng vẫn chưa từng tỉ mỉ thưởng thức qua quan cảnh mỹ diệu như thế.

Chỉ thấy những tia cực quang đó biến ảo khó lường, từ nơi tập trung dần dần phân ly ra không ít quang linh tiên tử, bọn họ hoặc là một nhóm năm ba người, đều đang ca hát khiêu vũ, vô cùng vui vẻ. Không ít tiên tử trẻ tuổi thậm chí còn múa quanh xe ngựa, có người thậm chí lại gần cửa sổ, làm mặt quỷ với tổ ba người Lãnh thị đang dán vào cửa sổ ngắm cảnh, còn làm ra khẩu hình: \”Đồ nhà quê\”, sau đó cười nhạo bay đi.

\”Thật là một đám không có giáo dục!\” Lãnh Tịnh vốn tâm tình không tốt hừ lạnh nói, cùng Bạch Điêu làm tư thế cút với đám tiên tử.

Những tiên tử cười điệu đó lại làm mặt quỷ với họ, không bao lâu đều bay sang chỗ khác.

\”Bọn họ đang làm gì?\” Tổ ba người Lãnh thị hiếu kỳ quan sát.

Một lúc sâu.

\”Cha!! Ngươi nhìn cái đám không có giáo dục đó! Thực sự quá vạn ác!\” Lãnh Tịnh chỉ cửa sổ tức giận nói.

Thì ra đám tiên tử đó ở giữa không trung tổ hợp thành năm chữ lớn phát quang \”Đồ nhà quê đi chết\”.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.