Lãnh Tịnh chuẩn bị đến phương bắc.
Có lẽ là vì chuyện của Vạn Tượng Lâu khiến hắn quá buồn bực, buồn bực tới cực điểm ngược lại không còn cảm giác gì. Lãnh Tịnh mặt không biểu tình đi mua vật dụng lữ hành trên đường, gặp được Cố Phong Trần đã lâu không gặp, vết thương của hắn đã khởi sắc không ít, nghe nói một đường truy theo long khí của Lãnh Tịnh mà tới đây, vừa gặp được Lãnh Tịnh liền cao hứng ôm chặt lấy hắn, sau đó dẫn Lãnh Tịnh đi uống rượu.
\”Bảo bảo, ta tìm được thân sinh phụ mẫu của ngươi rồi!\” Cố Phong Trần sau khi uống một chén rượu to, hưng phấn bừng bừng tuyên bố.
\”Là ai?\” Lãnh Tịnh thiếu hưng phấn hỏi.
\”Là hoàng đế Tuyết Long quốc! Bảo bảo! Ngươi là hoàng tử bảo bảo bị thất lạc a!\” Cố Phong Trần hưng phấn lại uống một chén lớn.
\”Không hứng thú.\” Lãnh Tịnh ném tiền rượu lên bàn, buồn bực đeo vật phẩm bỏ đi.
\”Bảo bảo ngươi đừng đi a, ta đã giúp ngươi liên lạc với người nhà của ngươi rồi bọn họ lập tức sẽ tới đón ngươi \” Cố Phong Trần lại uống một chén rượu.
\”Tuyết Long quốc ở đâu?\” Lãnh Tịnh quay đầu hỏi.
\”Là ở chỗ cực bắc…\” Cố Phong Trần đột nhiên nện đầu xuống bàn, say rượu rồi.
Điếm tiểu nhị tới thu dọn bàn nói: \”Ta nói mà… ba chén không qua nổi… vị khách quan này còn không tin.\”
\”Ách…\” Lãnh Tịnh lại đột nhiên nhớ tới ngân lượng tích lũy trong hành lý của hắn từ năm ngàn năm trước đã tiêu gần hết rồi, nếu còn không đi kiếm thêm tiền thì sẽ không có phí dụng nuôi gia đình.
Lãnh Tịnh tăng thêm một tầng buồn bực vẻ mặt không cao hứng trở về tiểu viện thành ô. Đi tới trước cửa, liền nghe thấy Lãnh Thanh Thanh ở bên trong khóc lớn: \”Tiểu Tịnh là bảo bảo ta nuôi lớn Ta không cần phí phụng dưỡng Ta muốn Tiểu Tịnh \”
Thế là Lãnh Tịnh ném đồ đạc xuống đất, dán vào khe cửa nhìn vào trong, chỉ thấy trong viện tử Lãnh Thanh Thanh đang cầm chổi vung vẩy, xua mấy nam tử mặc hoa phục ra ngoài.
Một nam tử trong đó không phục nói: \”Lãnh Tịnh mà ngươi nói tới chính là tứ hoàng tử của Tuyết Long quốc chúng ta, năm đó Tuyết Long quốc chịu khổ chiến loạn, hoàng phi bất đắc dĩ bỏ tứ hoàng tử Lăng Tịnh vẫn còn là trứng vào dòng sông ba đào cuồn cuộn, còn dùng huyết rồng họa lên trên quả trứng hộ ấn của long tộc để bảo vệ an toàn cho tiểu hoàng tử, hiện tại Tuyết Long quốc đã an thái bình định, ngươi mau giao tiểu hoàng tử ra, chúng ta phải về phục mệnh.\”
Hồ ly NhungNhung bạch si đó thế nhưng cũng có mặt, hắn giơ móng vuốt lên hát đệm: \”Các ngươi là nói nhi tử Lãnh Tịnh thiếu gia của phu quân ta đi? Ta biết ta biết hắn từ nhỏ thân thể xuy yếu, không thể đi đường, ta ngày ngày giúp hắn xoa bóp trị trĩ sang đó!\”
Lãnh Tịnh co giật khóe môi, quyết định sẽ giáo huấn tên hồ ly xuẩn ngốc này.
\”Ngươi nói cái gì! Tịnh điện hạ từ nhỏ đã bị tàn tật?!!\” Những thị vệ Long quốc tới tìm người đó nghe thế kinh ngạc, quay mặt nhìn nhau: \”Lẽ nào là khi lưu lạc bị ma khí tổn thương?\”
\”Ta không biết a! Thủy tinh của ta lại sáng rồi ta phải đi tương thân nha \” Tiểu hồ ly NhungNhung vui vẻ đeo túi hành trang nhỏ, nhảy nhót ra khỏi đại môn.
Khi hắn vừa mới ra khỏi đại môn, liền bị Lãnh Tịnh bóp chặt. \”Tử hồ ly.\”
\”Làm cái gì…\” NhungNhung một câu còn chưa nói xong, đã bị Lãnh Tịnh bịt miệng.
Còn về hắn cuối cùng làm sao chà đạp con hồ ly biến thái NhungNhung đó, ở đây không tường thuật kỹ.
……………
Đêm khuya, đám khách viếng thăm lưu lại trong tiểu cư.
Bộ dáng Lãnh Tịnh đích thực dọa bọn họ, vốn nghe con hồ ly đó hồ ngôn loạn ngữ, bọn họ cho rằng Lăng Tịnh điện hạ này là thiếu niên bệnh yếu, không ngờ vừa gặp, phát giác nguyên lai tứ hoàng tử điện hạ là một vị mỹ thanh niên khí độ khoáng đạt, rất có phong độ của Tuyết Long đế tôn, không thẹn là thừa hưởng huyết mạch tốt nhất của Tuyết Long nhất mạch.
\”Các ngươi nói Tuyết Long quốc nằm ở cực bắc? Vậy không biết có nghe những lời đồn liên quan tới Vạn Tượng Lâu không?\” Lãnh Tịnh nói với họ.
Những thị vệ Tuyết Long tộc ôm quyền nói: \”Không giấu điện hạ, chúng ta chưa hề nghe qua về Vạn Tượng Lâu, ngược lại ở biên giới phía bắc của Tuyết Long quốc có một đại tuyết cốc, kéo dài ngàn dặm, trong đó có một tòa thành trì cổ ngàn năm trước, cư dân bên trong vẫn duy trì sinh hoạt cổ xưa ngàn năm trước, trong đó có một tòa lầu cao, ngày đêm đèn hỏa không nghỉ, xung quanh lầu cao vây phủ kết giới thái cổ cực mạnh, vì thế quốc tộc dân ta chưa từng tiếp cận nơi đó.\”
\”Thì ra là thế. Vậy vài người chúng ta ngày mai liền theo các ngươi đến Tuyết Long quốc đó, các ngươi báo với Tuyết Long đế đi.\” Lãnh Tịnh trầm ngâm nói.
\”Điện hạ, thánh thượng cũng là thân sinh phụ thân của ngài, ngài nói như thế thì xa lạ quá. Chúng ta biết điện hạ nhiều năm nay lưu lạc bên ngoài chịu khổ, nhưng một số lễ nghi hoàng gia, vẫn phải ít nhiều nói cùng điện hạ ngài.\” Mấy tên thị vệ hành lễ nói.
\”Tất cả mọi chuyện trong lòng ta tự hiểu, các ngươi không cần vượt quyền.\” Lãnh Tịnh nhướng chân mày, khí thế uy nghĩa trời sinh, những thị vệ tiến thoái lưỡng nan, nghĩ tới vị tứ hoàng tử này không phải là người dễ chọc, vẫn là ít nói vài câu thì hơn, thế là ngoan ngoãn lui xuống.
Lãnh Tịnh vào phòng, Lãnh Thanh Thanh tức giận không thèm nói chuyện với hắn, nằm ềnh ra giường, vùi mặt vào đầu khóc oán: \”5555 cha thật đáng thương nhi tử có thân cha hoàng đế có quyền có thế liền quên xà ba đã dưỡng hắn trưởng thành 5555 \”
\”Nói cái gì chứ, mau ngủ đi.\” Lãnh Tịnh mất cảm giác leo lên giường, trèo qua người Lãnh Thanh Thanh, tự mình kéo chăn.
\”Không cho ngủ! Để cha nhìn ngươi thêm một cái 555 Tiểu Tịnh đi làm hoàng tử rồi, cha liền nhảy sông tự sát là xong, dù sao cũng không có người cần cha nữa 555 \” Lãnh Thanh Thanh nước mắt ào ào nâng mặt Lãnh Tịnh khóc nói.
\”Tiểu Tịnh, nhìn kỹ cha lần cuối đi! Cha sắp đi nhảy sông rồi!\” Lãnh Thanh Thanh biến thành đại bạch xà thống khổ liếm mặt và cổ Lãnh Tịnh.
Lãnh Tịnh nghiến răng nghiến lợi nắm đầu đại bạch xà: \”Biến trở về, nếu không ta liền…\”
\”Ngươi chán ghét đến mức muốn bóp chết cha ngươi sao… xem ta đây! Vạn đạo xà xà thắt kết phân thân ảnh!!!!!\” Đại bạch xà nước mắt cuồn cuộn nói, rồi sử ra tuyệt chiêu cực độ buồn nôn.