Trời đổ tuyết lớn. Lãnh Thanh Thanh ngáp dài, mặc hoàng bào do thượng đẳng thiên tơ kết thành, đợi thời khắc tiếp kiến Tuyết Long đế.
Lãnh Tịnh chưa được như nguyện làm hoàng tử và Bạch Điêu trùm chăn ngồi trên giường hạ cờ, Lãnh Thanh Thanh sợ bọn họ làm xấu hình tượng, liền buông rèm xuống, che bọn họ bên trong rèm.
Lãnh Thanh Thanh đợi ở trước cửa rất lâu, trong lòng y lóe qua rất nhiều hùng tâm tráng chí: Y sắp trở thành hoàng tử của Tuyết Long quốc, sau đó xả thân trong vòng tranh đấu vì nước vì dân, sau đó lên làm Tuyết Long đế, cần chính yêu dân, tạo ra một phen sự nghiệp, hơn nữa còn mang binh quét sạch ma giới, khiến Tuyết Long quốc trở thành cường quốc tam giới, mà y trở thành nhất đại hiền đức đế vương Khanh Khanh đế, vĩnh lưu thanh sử! Tương lai sẽ có người vì y lập tượng vàng Khanh Khanh đại đế, đến lúc đó, hậu đại của y___ Tiểu Tịnh sẽ đem chân tướng chiêu cáo thiên hạ: Tuyết Long đế cúc cung tận tụy, được vạn thế kính ngưỡng, kỳ thật là một con đại bạch xà, như vậy khiến thế nhân nhận thức gian khổ và kiêu ngạo của xà tộc y, khiến thế nhân thấy được nghị lực của xà và đãi ngộ không công bằng mà xà tộc phải chịu a a a a, nghĩ thôi đã cảm thấy rất bi tráng a! Tuyệt đối sẽ khiến gia hỏa Tiểu Tịnh đó ghen tỵ tới chết!
Lãnh Thanh Thanh hít sâu một hơi, nhìn hoa tuyết phiêu bay ngoài hành lang, tâm triều trào dâng, một bụng hào tình. Y, sắp trở thành nhất đại đế vương, sẽ kiêu ngạo giữa vòm trời, lan tới bốn phương! Y không thể ngã xuống! Cho dù có khó khăn cũng không thể ngã xuống! Lãnh Thanh Thanh kích động có thừa, quay người trở vào trong điện, chui vào trong rèm giường đem bao kiếm Lãnh Tịnh giấu dưới chăn nệm dùng để ngắm ra.
\”Ngươi làm gì?\” Lãnh Tịnh hỏi.
\”Trẫm muốn khởi vũ luyện kiếm!\” Lãnh Thanh Thanh huyết khí phương cương nói.
\”Xì.\” Lãnh Tịnh tiếp tục cùng Bạch Điêu hạ cờ.
Thế là Lãnh Thanh Thanh một mình đi ra tuyết đình tràn đầy hương mai, trong tơ tuyết bắt đầu luyện kiếm pháp hỗn loạn trong ảo tuyết như ma giăng.
Xà ba luyện kiếm tiểu ký:
\”Hự!\” Một kiếm tiếp một kiếm chém lên trụ cửa. Làm như chẻ củi.
\”Ha!\” Một kiếm tiếp một kiếm khoét ra nhiều hố trên đất. Làm như thỏ ngọc dã thuốc.
\”Hây!\” Kiếm chỉ trường không năm lần, làm như năm đại tuyệt chiêu.
\”Hừm! Khanh Khanh ngự thiên kiếm!\” Tuyệt chiêu xuất kích! Kiếm bị ném ra.
Chỉ nghe một tiếng vang thuần, hướng kiếm bị ném ra truyền tới tiếng la hét, có người kêu thét: \”Không hay rồi! Có người muốn hành thích thánh thượng!!!\”
Lãnh Thanh Thanh ngây ngốc nhìn tất cả biến hóa, chỉ thấy đối diện lùm hoa mai thế nhưng không biết từ lúc nào đi ra một đám người, người đi đầu xem bộ dáng là một trung niên nam tử uy nghĩa lẫm lẫm, mà trong tay hắn lại đang cầm trường kiếm bị linh lực của hắn bẻ gãy, đó chính là cây kiếm Lãnh Thanh Thanh ném ra, vì y luyện kiếm luyện tới quá dụng tâm, nên không hề phát giác được Tuyết Long đế đã tới, hơn nữa y còn không cẩn thận dùng kiếm đánh Tuyết Long đế!
\”Bệ hạ! Chúng thần vô năng! Lập tức bắt giữ tên to gan vọng động này!\” Thị vệ tùy thân vội quỳ xuống dập đầu.
Tuyết Long đế hơi nhướng khóe mi, đại lượng nói: \”Không ngại, trẫm ở đây cũng có một lúc rồi, nhìn được rõ ràng, thiếu niên này là đang luyện kiếm.\” Hắn nói xong lại gần Lãnh Thanh Thanh, hỏi: \”Ngươi chính là tứ hoàng tử mà Ảo phi đã nói?\”
\”Ân.\” Lãnh Thanh Thanh gật đầu.
\”Quả nhiên là ở dân gian lỗ mãng quen rồi, không chủ động yết kiến không nói, gặp trẫm thế nhưng lại đường đột vô lễ như thế. May là hôm nay trẫm tâm tình tốt, đặc biệt tới nhìn ngươi.\” Tuyết Long đế vươn ngón tay ra, nâng cằm Lãnh Thanh Thanh, tỉ mỉ đánh giá, một lúc sau, bất giác cười nói: \”Quả thật là tử tôn của ta, long khí lại bá đạo cường liệt như thế, đáng tiếc ngươi là hỗn huyết, chỉ sợ long khí bá đạo này đối với ngươi không có chỗ tốt gì, ngược lại theo thời gian gia tăng sẽ khiến toàn thân ngươi chịu thương tổn cực lớn. Không bằng nhân sớm hủy đi nội đan, ngoan ngoãn làm hoàng tử được nuông chiều trong thâm cung.__ Chẳng qua bộ dáng luyện kiếm vừa rồi của ngươi, thật sự là buồn cười, ha ha ha trẫm đã rất lâu không thấy qua người buồn cười như thế rồi!\” Tuyết Long đế lớn tiếng cười nhạo.
\”… …\” Lãnh Thanh Thanh phiền muộn, y nghĩ, nếu là nhi tử Tiểu Tịnh gặp được loại người này sẽ thế nào đây? Thế là Lãnh Thanh Thanh học theo bộ dáng Lãnh Tịnh cũng cười lạnh: \”Hừ, người nông cạn thích nhất là đánh giá bề ngoài.\”
\”Dô, tiểu tử, ngươi cũng rất bướng bỉnh. Vậy cho trẫm xem thử ngươi rốt cuộc thâm sâu bao nhiêu?\” Tuyết Long đế khinh thường nhìn y.
\”Ta rất thâm.\” Lãnh Thanh Thanh ủy khuất, tranh luận theo lý.
\”Ha ha ha ha!\” Tuyết Long đế cười càng lớn tiếng, hắn tâm tình cực tốt nói: \”Không ngờ ta đường đường Tuyết Long đế tôn, thế nhưng lại sinh ra nhi tử ngu xuẩn như vậy! Thật là khiến ta vừa buồn cười vừa tức giận. Lưu ngươi lại bên cạnh nói không chừng là một bảo bối sống, chẳng qua có lẽ quân chủ Hỏa Phụng quốc đó càng thích ngươi không chừng, ha ha!\”
\”Hỏa Phụng quốc gì chứ?\” Lãnh Thanh Thanh hỏi.
\”Ảo phi không nói với ngươi sao? Hoàng nhi của ta, ngươi cho rằng tại sao đột nhiên lại gọi ngươi về? Chính là vì lần hòa thân này cùng Hỏa Phụng quốc thiếu đi một người để chọn a!\” Tuyết Long đế vuốt mặt y, \”Nếu không phải quốc sự khẩn thiết, cho dù ngươi là thân sinh của ta, trẫm cũng sẽ không buông tay, hừ hừ hừ…\”
\”Thì ra là lấy ta đi hòa thân a a a! Ngươi lừa người! Ngươi căn bản không gọi ta về làm hoàng tử!\” Lãnh Thanh Thanh tức giận.
Tuyết Long đế nắm tay y, híp mắt nói: \”Hoàng tử? Ngươi hiện tại không phải là hoàng tử sao? Nếu không phải trẫm phát thiện tâm gọi ngươi tới, ngươi chẳng qua vẫn đang lăn lộn trong bùn dơ nhân gian thô tục đó mà thôi. Nói thật, ngửi được cỗ vị tiện dân trên người ngươi, thật khiến người buồn nôn!\”
\”Ta mới không phải tiện dân! Ta đường đường là tam thái tử Bạch Thiếu Khanh của xà thần tộc!\” Lãnh Thanh Thanh tức giận bại lộ thân phận.
\”Oa ha ha ha \” Tuyết Long đế bị Lãnh Thanh Thanh chọc tới cười chảy nước mắt, nhưng vẫn uy nghiêm nói: \”Xà thần tộc? Đó là tộc loại hạ tiện nào? Thân là huyết mạch của Tuyết Long đế tôn, ngươi thế nhưng dám nói bản thân là xà thần tộc cẩu thí gì đó? Thật là nên giáo huấn ngươi một phen! Ngươi nghe rõ cho ta! Tuyết Long nhất tộc của chúng ta là nhất mạch cao nhất trong long thần, sinh ra đã là vương giả cao cao tại thượng! Nếu còn nói những lời đại nghịch bất đạo đó, ta sẽ cho ngươichân chính biến thành một con sửu xà không sừng không chân!
\”Xà mới không phải hạ tiện! Xà cũng có thể làm cha của rồng!\” Lãnh Thanh Thanh chu miệng, sắp khóc tới nơi.