[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá – C23 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá - C23

\”Tiểu long tính tình tệ hại!\” Bọn kỳ lân hóa thành ảo ảnh thoát ly khỏi lòng bàn tay Lãnh Tịnh, hai người khẽ nhìn nhau cười, trong tay phất xích quang kim sắc, muốn khóa chặt Lãnh Tịnh. Lãnh Tịnh vội né sang một bên, hòn đá bị xích quang chạm tới lập tức biến thành bụi, kỳ lân cười nói: \”Tiểu long, ngươi xem, ngươi không nghe lời thì sẽ có kết cục như thế!\”

Lãnh Tịnh nhìn hai con một cái, rồi lại nghe thấy trong hòn đá tựa hồ còn có tiếng rên rỉ thấp bé, thế là không ham chiến nữa, thoáng chốc lui ra, hai con kỳ lần chỉ thấy trước mắt phát sáng, bạch long đã chạy mất ngay dưới mí mắt bọn họ.

\”Đáng ghét! Lần sau gặp lại con xú long này, ta nhất định rút gân của nó!\” Hư Ngọc tức giận nói.

Hoan Ngọc cười lạnh một cái, nói: \”Con tiểu long này không bình thường, xem ra lương thực của chúng ta tới rồi.\”

Hư Ngọc hoan hô nói \”Tốt lắm, tốt lắm, ta đã rất lâu không được ăn thịt long thượng hảo rồi, ta rất đói a! Ta không muốn lấy đám xú phàm nhân đó lót bụng nữa!\”

Lãnh Tịnh thật ra chỉ là trốn trong tùm cây sau lưng nghe câu này, trong lòng bắt đầu nghi ngờ. Chẳng lẽ quái vật lần này không giống những quái vật cự đại hóa kia sao?

Lãnh Tịnh trở về trấn dưới núi, hung ác cảnh cáo mọi người rằng trấn này hắn đã nhìn trúng rồi, kẻ nào không muốn chết thì trong vòng bangày mau dọn đi, vì thế rất nhanh trong vòng một ngày, tiểu trấn vốn rất phồn hoa đã thành một tòa trấn trống rỗng tử khí nặng nề, chỉ có Lãnh Thanh Thanh, Bạch Điêu, Lăng Túc Ngôn và hắc lang rầm rì lưu lại.

Lãnh Tịnh biến về hình người, sau khi mặc xong y phục thì kể lại tình cảnh đã thấy cho bọn họ một lượt.

Mấy người ở trong một hộ dân cư mở cuộc hồi ức khẩn cấp, theo sự miêu tả của Lãnh Tịnh, Bạch Điêu khinh thường nói: \”Thiếu đông gia, hai gia hỏa tập kích ngươi rõ ràng là kỳ lân mà! Kỳ lân biết không, là một loại linh thú nga, sao kỳ lân có thể ăn thịt long chứ? Có lẽ là ngươi hiểu lầm rồi.\”

\”Ta cảm thấy không đơn giản.\” Lãnh Tịnh sờ cằm nói.

Hắc lang nằm sấp trên giường rên hừ hừ nói: \”Hừ, bọn chúng muốn ăn lão đại, trước tiên phải hỏi thử xem ta có đồng ý không ai dô ai dô \”

Bầu không khí trong phòng tĩnh lặng sau hai giây, Lãnh Tịnh cuối cùng vỗ bàn: \”Các ngươi ở dưới núi đợi tin của ta, ta phải lên núi một chuyến.\”

Lãnh Thanh Thanh khẩn trương nói: \”Tiểu Tịnh, hai gia hỏa đó xem ra không phải người tốt, ngươi đừng đi a! Chúng ta cùng chạy đi!\”

Lãnh Tịnh lắc đầu: \”Ta không đi một mình. Ta đi cùng Bạch Điêu.\”

\”Hả?\” Bạch Điêu lập tức cứng người. Rồi bị Lãnh Tịnh cứ thế tha vào phòng trong.

\”Bọn họ đang làm gì?\” Lăng Túc Ngôn vừa bận nấu mì vừa nói.

Tất cả mọi người đều lắc đầu.

Mì nấu xong rồi, mọi người vây quanh bàn, Lãnh Thanh Thanh gọi với vào trong một tiếng, quả nhiên không bao lâu, từ bên trong đi ra một vị mỹ nhân nõn nà__ Chính là Bạch Điêu! Miệng của mọi người đều không khép lại được, mà cằm còn có xu hướng sắp rớt xuống, vì Bạch Điêu còn dắt tay một tiểu oa nhi phấn nộn khả ái, tiểu oa nhi kéo y phục Bạch Điêu, nói: \”Cha, chúng ta lên núi chơi đi!\”

Bạch Điêu đi đồng tay đồng chân cứng ngắc nói: \”Được, thôi!\”

Khi tất cả mọi người bị màn này làm kinh ngây, Lãnh Thanh Thanh đột nhiên lao tới, đẩy Bạch Điêu ra, ôm tiểu oa nhi lên, tức giận nói: \”Tiểu Tịnh là nhi tử của ta! Mới không phải của ngươi!\” Sau đó cọ a cọ lên mặt tiểu oa nhi__ \”Tiểu Tịnh \”

Nhãn quang tiểu oa nhi sắc bén vô cùng, lạnh lùng nói: \”Đừng thêm loạn.\”

Lãnh Thanh Thanh nhất thời xẹp xuống, bất mãn nói: \”Tiểu Tịnh bất công…\”

\”Ngươi thì hiểu cái gì, biến nhỏ ta mới có thể hoàn toàn áp chế long khí, còn có thể lừa được hai con quái vật đó.\” Lãnh Tịnh ôm tay, khí thế không vì biến nhỏ mà giảm đi, chỉ khiến người ta cảm thấy có hơi không thích ứng.

\”Ta đi tra xét hai con kỳ lân đó, nếu tình hình không tốt, thì cùng chạy với các ngươi.\” Lãnh Tịnh cầm tay Bạch Điêu, đi ra ngoài.

Bạch Điêu bị áp chế lâm thời đóng vai phụ thân vốn của Lãnh Thanh Thanh, lưng cõng Tiểu Tịnh phiên bản nhỏ đi lên núi. Chỉ thấy cánh rừng vốn chim ca hoa nở lúc này vắng lặng tịch mịch, những động vật đó tựa hồ cảm ứng trước được nguy hiểm, đều chạy sạch sẽ.

Bạch Điêu lầm bầm nói: \”Thiếu đông gia, ngươi có cần phải vậy không?\”

Lãnh Tịnh nằm trên lưng hắn nói: \”Ngươi cho rằng ta không nhận ra được kỳ lân sao? Hai con quái vật tuy có bề ngoài kỳ lân, nhưng trong mắt ta, lại khác biệt với vẻ ngoài.\”

\”Bọn họ có bộ dáng gì trong mắt thiếu đông gia a?\” Bạch Điêu hỏi.

Lãnh Tịnh kề vào tai Bạch Điêu thấp giọng nói một câu, sắc mặt Bạch Điêu nhất thời trắng nhợt.

Lại nói Lãnh Tịnh và Bạch Điêu đóng vai phụ thân cùng lên núi, không ngờ chỉ trong một đêm, hòn đá sắc nguyệt trên núi đã biến thành một tòa lầu các màu trắng, hai con kỳ lân không biết đã thi triển pháp thuật gì, khiến phụ cận biến thành nơi giống như tiên cảnh nhân gian, khắp nơi đều nở rộ kỳ hoa dị thảo.

Lãnh tiểu Tịnh nhảy xuống khỏi lưng Bạch Điêu, nói: \”Không còn chuyện của ngươi rồi, ngươi giả vờ đi chẻ củi, khi cần ta sẽ thông báo cho ngươi.\”

Bạch Điêu rụt rè gật đầu, cầm rìu giả vờ chặt một cây nhỏ gần đó.

Lãnh tiểu Tịnh, đương nhiên, chính là Lãnh Tịnh biến nhỏ, một mình tới gần lầu các màu trắng. Hai con kỳ lân đó đang chơi đùa trên bãi cỏ, Lãnh tiểu Tịnh trốn sau lùm cây lén lút quan sát. Quả nhiên không qua được mắt Hư Ngọc kỳ lân, hắn chống nạnh, chỉ vào lùm cây nói: \”Ai đang ở đó! Mau ra đây, nếu không ta sẽ động thủ.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.