\”A a a… Ta không muốn sống tiếp những ngày thế này nữa…\” Các kỳ lân ôm đầu khóc, không biết có phải vì khóc quá dùng lực không, mà bọn chúng lại hiện về nguyên hình__ Trên người hai con khắp nơi đều thối rữa, kỳ lân ốm yếu chỉ còn da bọc xương. Hơn nữa trình độ suy yếu của chúng nhanh tới kinh người, mỹ cảnh xunh quang nhờ vào pháp thuật mà thành cũng nhanh chóng phai màu, cây cối vàng úa, trăm hoa héo rũ, dấu vết của tất cả sinh mạng đều đang biến mất.
Các kỳ lân bắt đầu gào rú, bọn chúng dựa vào ăn xác chết quái vật biến dị trên thiên giới mới kiên trì tới hiện tại, rời khỏi thiên giới, sinh mạng giả tạo của chúng tựa hồ cũng đã đến lúc kết, cũng như kẹo đang bị tan ra, từng chút một đi tới tử vong sau cuối.
\”Lãnh Tịnh! Trong Phù Không các vẫn còn… mau đi lấy cho chúng ta… a a a… chúng ta phải ăn a…\” Hư Ngọc đã bong tróc tới mức gần như chỉ còn lại khung xương, thanh đới đã sắp thối rữa phát ra thanh âm khàn khàn cuối cùng.
\”Vô dụng thôi.\” Lãnh Tịnh biến về bộ dáng thanh niên, dùng ánh mắt lãnh tĩnh nhìn bọn chúng nói: \”Các ngươi sớm đã chết rồi, cho dù tiếp tục ăn xác chết quái vật, cũng không duy trì được bao lâu. Chẳng qua, nếu các ngươi nguyện ý chuyển thế làm người, ta có thể giúp các ngươi đem hồn phách còn lại không bao nhiêu đó rút ra, đặt vào người oa nhi sắp sinh. Hoặc, bất cứ sinh linh nào trên nhân gian cũng được.\”
\”Làm sao… có thể… những thứ ti tiện đó! Làm sao có thể… chúng ta là kỳ… lân… cao quý… cho dù có chết cũng… không muốn chuyển thế thành… tiện vật… trên nhân gian dơ bẩn… chúng ta muốn… muốn… về thiên giới… thiên giới sạch sẽ mỹ lệ đó… Tịnh Tịnh… cùng đi a…\” Kỳ lân phát ra âm thanh suy yếu sau cuối, cuối cùng tê liệt ngã xuống, trừ một vũng máu thì chỉ còn sót lại khung xương gãy nát đen đúa.
\”Sinh linh trên nhân gian tuy ti tiện, nhưng, cuối cùng kẻ bị nhiễm dị biến, ngược lại chỉ có thần tiên cao quý trên thiên giới không phải sao? Đứng trước sinh tồn sinh sôi, định nghĩa ti tiện hay không thì có ý nghĩa gì chứ?\” Lãnh Tịnh cười lạnh, quanh thân tản phát ra hỏa diệm thanh sắc nhiệt độ cao, thiêu kỳ lân và nơi bị bọn chúng lây nhiễm thành tro bụi.
Lửa xanh tàn lụi, Hư Không các do kỳ lân mang tới cũng hóa thành tro tàn, nhưng vẫn còn lại một thứ đen kịt giống như miếng thịt, có lẽ đây chính là xác chết của quái vật thiên giới. Lãnh Tịnh cảm thấy thứ này không thể lưu lại, vì vậy lại bồi thêm một ngọn liệt hỏa, cho tới khi ngọn lửa màu trắng đó dâng tới cấp cao nhất, cuối cùng mới thiêu sạch xác chết, có thể thấy độ dày thô của da thịt quái vật thiên giới.
Lại nói, Bạch Điêu chẻ củi cả ngày mệt tới thở phì phò, cuối cùng dứt khoát dựa vào gốc cây ngủ. Cho tới khi âm thanh lạnh lùng của Lãnh Tịnh vang lên: \”Xuống núi thôi.\” Nó mới giật mình tỉnh dậy, vì vừa mở mắt đã thấy ngay Lãnh Tịnh phiên bản thanh niên bình thường, nên lại kích động nỗi sợ hãi trong tiềm thức đối với long, nhất thời hóa thành bộ dáng tiểu điêu, sau đó tìm chỗ đi ngoài.
Lãnh Tịnh về tiểu ốc dưới núi, Lãnh Thanh Thanh và hắc lang (người này là tới góp vui) lập tức hoan hô, Lăng Túc Ngôn cũng không rõ vì sao vỗ tay theo. Lãnh Tịnh rất có phong phạm gia trưởng phất phất tay tổ chức kỷ luật hiện trường, sau đó nói: \”Đông Hoa sơn đã bị thiêu thành một nơi khô cháy, không phải nơi người trú nữa. Lăng Túc Ngôn, ngươi đến kinh thành nhờ cậy hoàng tử đi. Hắc lang, ngươi lưu lại chỗ này dưỡng thương, đợi bọn sư phụ về. Bạch Điêu, cha, chúng ta về sơn trang xem thử, xử lý một chút sự vụ võ lâm.\”