Một ngày gió thoảng đẹp trời. Trong ôn tuyền ở hậu sơn núi Đông Hoa, Lãnh Tịnh đang chuyên tâm mài vuốt của mình. Lãnh Thanh Thanh thì cầm bánh bao ngồi bên bờ ăn, Bạch Điêu thì theo cọ cơm. Xem ra lại là một ngày không có chuyện làm, nhàn nhã, tự tại.
\”Nhi tử à, vuốt mài mài là được rồi, ngươi xem ta chưa bao giờ mài vuốt.\” Lãnh Thanh Thanh ngáp nói.
Lãnh Tịnh khinh thường nhìn y một cái, sau đó điều khiển một đám mây tích vũ cỡ nhỏ tới làm một cơn mưa nhỏ, đương nhiên chỉ có diện tích đủ trên đỉnh đầu hắn, giống như tắm vòi sen, đây là vòi sen tự tạo, Lãnh Tịnh thích sạch sẽ cũng tắm như thế.
Khi mỗi một phiến vảy trên người đều sáng lấp lánh, Lãnh Tịnh mới bơi ra khỏi ôn tuyền, biến về nhân hình mặc y phục, sau đó trao đổi với Lãnh Thanh Thanh, hắn ở trên bờ ăn bánh, mà Lãnh Thanh Thanh thì biến thành đại bạch xà chui vào ôn tuyền tắm rửa.
Cho nên, tình huống mọi người lo lắng hai con này liệu có chen nổ ôn tuyền là không có khả năng rồi, Lãnh thị phụ tử rất biết trù tính an bài.
Chỉ thấy đại bạch xà híp mắt thoải mái ngâm mình trong ôn tuyền, thỉnh thoảng còn dùng đuôi vỗ mặt nước, gọi: \”Nhi tử, làm vòi sen đi!\”
Thế là Lãnh Tịnh ngồi trên tảng đá ăn trái cây búng tay một cái, mây tích vũ liền bay lên đầu bạch xà đổ mưa nhỏ, hai gia hỏa này rất biết hưởng thụ.
Hai con ăn no uống đủ tắm trắng trẻo đến hoàng hôn, mới phấn chấn tinh thần, hóa ra bọn họ muốn hạ sơn vào thành trấn mua đồ, hơn nữa tối nay có miếu hội, trên phố rất náo nhiệt, bọn họ chuẩn bị chơi cho đã, sau đó trọ lại trên trấn, hôm sau mới về.
Khi tổ ba người chuẩn bị đi, hắc lang ăn xong cơm tối mới thong dong tới muộn, đúng lúc chạm mặt họ, không nhịn được kéo tay áo Lãnh Tịnh nói: \”Đại ca, cùng ngâm ôn tuyền đi nha?\”
\”Chúng ta đã tắm xong rồi, muốn đi. Đừng cản đường.\” Lãnh Tịnh đẩy hắn ra, phất phất tay áo mà đi. Cái này khiến hắc lang cảm thấy rất lạc lõng, chỉ đành gầm lên hai tiếng bất mãn với ánh trăng đêm.
Vì trong tiểu hiên có nuôi một con lừa, vì thế Lãnh thị phụ tử liền cưỡi xe lừa xuống núi. Trên đường Lãnh Thanh Thanh cao hứng ngâm tiểu khúc tự biên. Bạch Điêu cũng hợp xướng theo không nhịp nhàng, trong bầu không khí thoải mái vui vẻ đó đi tới cửa thành.
Lúc này, Lãnh Tịnh đột nhiên cảm thấy có chỗ nào không đúng. Lãnh Thanh Thanh cũng cảm thấy có chỗ nào không đúng. Hai người quay mặt nhìn nhau, thấy đối phương đều không có hiện tượng hiện nguyên hình, vì vậy tiếp tục vùi đầu đi đường. Cuối cùng trên xe truyền tới một tiếng rên rỉ: \”Cảm giác tồn tại của lão nô mỏng manh tới vậy sao?\”
\”Đương nhiên.\” Lãnh Tịnh không thèm để ý Bạch Điêu, quất roi xua lừa đi, lâu sau mới quay đầu lại, kết quả kinh ngạc. Mà Lãnh Thanh Thanh sớm đã không khép nổi miệng, nói không ra lời.
Chỉ thấy mỹ nhân thân mặc bạch y bạch sa gương mặt sầu khổ ngồi trên xe lừa, dung nhan mỹ lệ tuyệt luân và làn da nõn nà như tuyết, thật sự là cực phẩm nhân gian. Sửu tiểu xà không kìm được hỏi: \”Ngươi là ai?\”
Bạch y mỹ nhân rầu mặt nói: \”Thiếu đông gia ngươi quên rồi? Ngươi đã đặt tên cho ta là Bạch Điêu không phải sao?\” Thanh âm như khuôn đúc với thanh âm quen thuộc của Bạch Điêu.
\”Ta cho là một lão già…\” Lãnh Thanh Thanh co giật miệng nói.
\”Ta cũng cho là…\” Lãnh Tịnh nhìn bạch y mỹ nhân một lúc, mới hạ lệnh: \”Biến trở về.\”
\”Thiếu đông gia! Cầu xin ngươi… lão nô không dễ gì mới ăn bận thành…\” Sắc mặt bạch y mỹ nhân tái nhợt, khẩn cầu nói.
\”Biến trở về. Ngươi khiến ta không thuận mắt.\” Ánh mắt Lãnh Tịnh lạnh đi, bạch y mỹ nhân rùng mình một cái, cảm thấy bụng có cảm giác không nín nổi, đây là kết quả do trường kỳ chịu Lãnh Tịnh bức hại tàn phá tinh thần, chỉ đành ngấn lệ biến về tiểu thú Bạch Điêu, nhảy xuống khỏi xe tìm chỗ đi ngoài.
\”Tiểu Tịnh ngươi thật bá…\” Lãnh Thanh Thanh nhìn theo bóng dáng lạc lõng của Bạch Điêu nói.
Lãnh Tịnh không tỏ vẻ gì, tiếp tục đánh xe. Trên phố đích thật náo nhiệt vô cùng, đèn ***g sáng rực, người đi tới đi lui, đâu đâu cũng tràn đầy không khí lễ hội. Lãnh Tịnh dẫn Lãnh Thanh Thanh đi ăn vặt, mua đèn hoa, xem tạp kỹ… Lãnh Thanh Thanh vui tới mức không khép được miệng. Mà Bạch Điêu ủ ê sau khi được Lãnh Tịnh mua đồ ăn vặt cho thì đã đem chuyện không vui ném ra sau đầu. Cùng Lãnh Thanh Thanh ăn uống liên mồm.
Khi bọn họ đang vui vẻ ăn miến chua cay, một thân ảnh khá quen mắt đi ngang qua trước mặt bọn họ. Lãnh Tịnh giật mình, kêu Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu ngồi yên ở đó đợi mình, hắn đi tới nhìn thử. Chỉ thấy nam tử phía trước mặt thanh y tay dắt một hài đồng, đang mua trống hoa.
Lãnh Tịnh đi tới trước, nói: \”Ngươi là… Hàn Tinh Lộ? Ma giáo giáo chủ Hàn Tinh Lộ năm đó?\”
Nam tử kêu a một tiếng, quay người lại, chỉ thấy nửa gương mặt của hắn bị bỏng, chỉ còn nửa mặt bên trái là nguyên vẹn, hắn run giọng nói: \”Ngươi là Lãnh Tịnh! Ngươi là Lãnh Tịnh năm đó đã đánh bại ta! Sao ngươi lại ở đây?\”