[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá – C21 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam-Hoàn] Nuôi Dưỡng Xà Bảo Bảo Hắc Hoá - C21

\”Tiểu Tịnh ngươi trở về rồi à! Sao toàn thân đầy bụi vậy a?\” Lãnh Thanh Thanh vừa ra khỏi trù phòng còn mang tạp dề chạy tới đón Lãnh Tịnh vừa mới về, thấy Lãnh Tịnh mặt đầy bụi bặm liền hỏi.

Lãnh Tịnh đeo một bao hành trang to, lấy từ bên trong ra thư tay lữ hành cho mọi người. Có bánh vân phiến và bánh sơn tra, còn có mì đậu xanh mà Lãnh Thanh Thanh hy vọng đã lâu. Nhìn Lãnh Thanh Thanh mê mẩn ôm mì đậu xanh vui sướng, Lãnh Tịnh cuối cùng nhịn không được nói: \”Cha ngươi biết không, thật ra ta ghét nhất là ăn mì, ta thích ăn cơm.\”

\”Vậy cha sẽ mài gạo thành bột, làm thành sợi cơm cho con ăn nha \” Lãnh Thanh Thanh cười híp mắt nói.

Lãnh Tịnh: \”…\”

_______

Lãnh Tịnh mới từ Đại Long hồ trải qua hiểm nguy trở về ngồi trong đại đường phát ngốc, phát ngốc với đại đường ồn ào náo nhiệt.

Lãnh Thanh Thanh cũng ngồi bên cạnh hắn, cầm mì phát ngốc, phát ngốc với đại đường ồn ào náo nhiệt.

Trong đại đường sao lại có nhiều người như thế a? Đang làm cái gì vậy chứ? Mọi người đang tranh luận vì cái gì thế? Lãnh Thanh Thanh không hiểu nhìn Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh suy ngẫm nhìn người trong đại đường, sư huynh Lăng Túc Ngôn là vai chính của sự hỗn loạn. Chỉ thấy rất nhiều người ào tới, đi đầu là một thanh niên y phục hoa lệ, chỉ vào Lăng Túc Ngôn xé họng quát mắng, nói hắn họa quốc ương dân câu dẫn thái tử, sau đó một hãn phụ bước vào, nghe nói là thái tử phi, cũng khóc mắng hắn, còn muốn thủ hạ bắt Lăng Túc Ngôn, thanh niên y phục hoa lệ đó chính là đệ đệ của ả. Mà đúng lúc sư phụ và các sư huynh đều không có ở đây, chỉ còn có Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh ở lại coi nhà mà thôi.

Thái độ phát ngốc của Lạnh thị phụ tử, dung túng cho sự điên cuồng ngang ngược của cuộc gây sự, bọn họ đá Lăng Túc Ngôn ngã xuống đất, sau đó dắt mấy con chó săn lớn vào, muốn cắn chết Lăng Túc Ngôn. Thái tử phi thì tập trung từ ngữ mắng người từ cổ chí kim, không chỉ như thế, sau một khắc, cửu công chúa tới trợ uy cũng xông vào, vừa vào cửa đã chửi rủa.

Nhưng mà, khi cửu công chúa nhìn thấy Lãnh Tịnh đang phát ngốc, lời nói dơ bẩn liền biến thành tiếng thét chói tai: \”Lãnh Tịnh!!!!!\”

Khắc tiếp theo, những mớ lời thô tục càng khó lọt tai người toàn bộ đều trút vào Lãnh Tịnh.

\”Ta đã từng nói với ngươi hai chúng ta không thích hợp.\” Lãnh Tịnh vẫn thái độ lãnh đạm nói với cửu công chúa đang kích động.

\”Ta không nghe!! Hôm nay ngươi nhất định phải theo ta hồi cung! Nếu không ta thiêu hủy chỗ này!!\” Cửu công chúa bước tới, muốn nắm cổ áo Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh chán ghét né tránh tay ả, chắp tay sau lưng đi qua đi lại. Lăng Túc Ngôn tuy ngã ngồi dưới đất, nhưng vẫn dùng sắc mặt xanh trắng khuyên nhủ: \”Lãnh Tịnh, đệ đừng vọng động. Đệ là thánh thú, không thể sát sinh!\”

\”Không sai, ta sẽ chống đỡ nơi này.\” Lãnh Tịnh ném ánh mắt lên người Lãnh Thanh Thanh. Đột nhiên, sửu tiểu xà khinh thường tới một câu: \”Xà là thứ khó coi nhất trên thế giới này! Xấu xí cực điểm!\”

Gương mặt ngây ngốc của Lãnh Thanh Thanh đột nhiên co giật một chút, y híp mắt cười cứng ngắc quay đầu lại: \”Tiểu Tịnh, ngươi, nói, cái, gì? A?\”

\”Xà yêu a \” Hỗn loạn trong đại đường biến thành sợ hãi, chỉ mới chớp mắt, một con đại bạch xà cười híp mắt thè lưỡi xuất hiện trong đại thính, mọi người thấy được một màn kinh người này, đều trước sau tranh nhau bỏ chạy ra ngoài.

Trong đại thính lập tức sạch sẽ.

Nhưng mà, ngoài phòng.

Cửu công chúa ngọt mị ỷ vào lòng Lãnh Tịnh: \”Tịnh, ngươi quả nhiên là quan tâm ta, vì bảo hộ ta mới theo bên cạnh ta. Tịnh, ta yêu ngươi \”

Lãnh Tịnh co giật khóe môi, thật kỳ quái, sao mình cũng chạy theo ra ngoài chứ? Hắn đẩy công chúa ra, trở vào phòng, công chúa còn hò hét sau lưng: \”Tịnh! Ngươi nhất định phải tiêu diệt xà yêu đó! Ta đợi ngươi nha \”

Lãnh Tịnh xì một tiếng, mở đại môn, bạch xà liền thè lưỡi dán tới, thân mật liếm liếm mặt Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh đông cứng một chút, cái gì cũng không nói, về phòng bò lên giường ngủ.

Coi như đã trôi qua một trận phong ba, Lãnh Tịnh Lãnh Thanh Thanh và Lăng Túc Ngôn ba người canh nhà, đợi chờ sư phụ và đám sư huynh đột nhiên nói muốn đi du lịch kia. Ba người mỗi ngày không có chuyện gì làm, trừ ăn thì là ngủ, nếu không chính là nghe Bạch Điêu kể những chuyện kỳ thú.

____

Trời đổ tuyết lớn, Lãnh Tịnh co ro trong chăn, ôm hủ giữ ấm, trùm chăn bông dày cộm, trở tới trở lui trên giường.

Trên giường thật thoải mái a, bên ngoài đổ tuyết lông ngỗng, giọt nước cũng thành băng, mà trong phòng thì đốt lò, ấm áp. Lãnh Tịnh nằm úp trên giường cắn vuốt, xem nhàn thư, ăn vặt, vô cùng thoải mái.

Mà Lãnh Thanh Thanh, tuy vì chuyện ngủ đông mà cảm thấy rất buồn ngủ, nhưng vẫn cưỡng ép tinh thần đi nấu mì, nấu mì xong thì bưng vào thư phong cho Lăng Túc Ngôn đang xem sách. Lăng Túc Ngôn nhận mì, hỏi y: \”Tiểu bạch long gần đây sao rồi? Sao cứ mãi nằm trên giường? Bệnh rồi sao?\”

Lãnh Thanh Thanh xoa xoa đôi mắt khô rát, lắc đầu, sau đó bưng mâm ra ngoài. Y cảm thấy bản thân thật đáng thương, nhi tử không hiếu thuận chút nào hết, mình đã sắp đông chết rồi, còn phải đi lao động nữa, 5555

Mệt mỏi đi về phòng, thấy Lãnh Tịnh nhàn nhã trên giường, Lãnh Thanh Thanh cảm thấy càng thêm buồn bã, viền mắt đỏ hồng như sắp rơi lệ. Lãnh Tịnh giống như nhìn ra tâm tư của y, chỉ giường nói: \”Qua đây.\”

\”Tiểu Tịnh Ô \” Lãnh Thanh Thanh ủy khuất chạy tới ổ chăn, nhanh lẹ chui vào.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.