Tháng chạp rét đậm, Lãnh Tịnh dẫn Lãnh Thanh Thanh đến Thanh Châu một chuyến để xử lý sự vụ giang hồ, thật ra hai người là đi Thanh Châu ngâm ôn tuyền.
Đây là một ngày vô cùng bình thường, trời đổ tuyết, Lãnh Thanh Thanh ngồi trong xe ngựa xa hoa, dựa vào vai nhi tử ngủ gật, mà Lãnh Tịnh thì đang gặm móng, chiếc xe ngựa không nhanh không chậm đi trên đường núi hiểm trở, thoải mái thanh nhàn.
Trong xe đốt lò ấm, hai người đều phủ thảm lông, bất tri bất giác, đều thoải mái tới buồn ngủ, sau đó ngủ luôn.
Lãnh Tịnh nằm thấy ác mộng, lập tức giật mình tỉnh lại, một thân mồ hôi lạnh, nhưng lại không nhớ nội dung trong mơ. Mà Lãnh Thanh Thanh thì đang quấn eo hắn ngủ rất ngon, Lãnh Tịnh nhìn y, cười tà một cái, sau đó lén lút hôn tai y.
Lãnh Thanh Thanh bị quấy nhiễu tỉnh lại, cọ cọ ngực Lãnh Tịnh, ngáp nói: \”Tiểu Tịnh, ngươi làm gì… ân… ngứa quá…\”
\”Không có gì.\” Lãnh Tịnh ngồi dậy, vén rèm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, phát hiện đã tới gần Thanh Châu.
Bên ngoài một mảng trắng xóa, rừng cây phủ trắng tuyết đọng. Lãnh Thanh Thanh sáp tới nhìn cảnh tuyết, hưng phấn nói: \”Tiểu Tịnh chúng ta xuống đánh trận tuyết đi, được không?\’
\”Không được.\” Lãnh Tịnh ấn y lùi về, mùa đông Lãnh Thanh Thanh đặc biệt dễ buồn ngủ, thường xuyên đang đi đường cũng ngủ, ngã tới sưng to đầu. Cho nên hắn phải thời thời khắc khắc trông coi Lãnh Thanh Thanh.
Khi Lãnh Thanh Thanh lộ ra biểu tình thất vọng, hai người đều không ngờ được chuyện đã phát sinh.
_____ Xe ngựa đột nhiên lắt lư kịch liệt, sau đó nghiêng đổ sang một bên!
\”Chuyện gì vậy?\” Lãnh Tịnh nghe tiếng ngựa và người đánh xe kêu thảm, trong thoáng chốc, xe ngựa lật tung. Không kịp nghĩ kỹ, Lãnh Tịnh bảo vệ Lãnh Thanh Thanh trong lòng, đợi xe ngựa bình ổn lại mới buông tay. Lúc này cả cái xe đã lộn một vòng, hắn vươn tay đánh nát đỉnh xe mới chui ra được.
\”Này!\” Lãnh Tịnh chui ra khỏi xe, thấy người đánh xe nằm gục ở chỗ không xa, nên gọi một tiếng, nhưng người đó không phản ứng gì.
\”Tiểu Tịnh, sao rồi?\” Lãnh Thanh Thanh thò đầu ra khỏi lòng hắn, không hiểu hỏi.
\”Ngươi đợi ở đấy, ta đi xem thử.\” Lãnh Tịnh để y đứng cạnh xe ngựa, còn mình thì tới chỗ người đánh xe, kết quả phát hiện con ngựa và người đánh xe đều đã đoạn khí, không chỉ như thế, con ngựa và người đánh xe đều bị thứ gì đó bén nhọn cắt ra làm hai, nhìn thì như nằm sấp trên đất, trên thực tế một nửa thân đã bị văng đến chỗ xa.
Lãnh Tịnh co giật khóe môi, hắn không nhớ trong giang hồ có công phu đáng sợ này. Hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh, phát hiện rừng cây xung quanh cũng bị cắt đứt không ít, một mảng phế tích.
Mắt thấy trời sắp tối, Lãnh Tịnh đi tới cạnh Lãnh Thanh Thanh, nói với y bọn họ có lẽ gặp phải thế lực đối địch trong giang hồ tập kích báo thù, bảo Lãnh Thanh Thanh theo sát mình.
Thế là Lãnh Thanh Thanh chỉ đành theo sau Lãnh Tịnh, hai người đi về hướng thành trấn.
Nhưng khi bọn họ càng tiếp cận Thanh Châu, phát hiện tử thi của động vật trên đường càng nhiều, cách chết của những động vật này và người đánh xe kia giống nhau, đều bị thứ sắc bén cắt tới chết, nghi hoặc trong lòng Lãnh Tịnh càng tăng, chiếu theo tình cảnh này xem ra, tựa hồ hung thủ là người không phân nhân súc thực vật, hành hung cứ như phát cuồng, như vậy rốt cuộc là người thế nào mới có lực phá hoại như thế được?
\”Chân long, cái này không giống là người làm!\” Con bạch điêu từng được Hàng Tinh trang chủ nuôi dưỡng nhảy ra khỏi lòng Lãnh Thanh Thanh, từ mười năm trước gặp được Lãnh Tịnh, bạch điêu đã bỏ ám phò minh, nhận Lãnh Tịnh làm chủ nhân, theo bên cạnh hắn làm sủng vật. Lãnh Tịnh đặt cho nó cái tên là \”Bạch Điêu\”.
Đặc điểm của Bạch Điêu này là lải nhải, nhưng nó biết không ít bí mật bát quái của tam giới, thực tế tuổi tác của nó so với Lãnh Tịnh sáu mươi năm tuổi rồng còn già hơn, đã được một trăm hai mươi năm.