Trời tối, tiểu tổ bốn người không có lý tưởng trú lại trong một gian nhà gỗ nhỏ không người ở ngoại thành, chuẩn bị hôm sau vào thành.
Lãnh Tịnh, Lãnh Thanh Thanh, Bạch Điêu đều nhìn Mai Hâm.
Nàng từ khi vào nhà liền bắt đầu bận rộn, dọn dẹp trải lót lại căn phòng đơn giản, lấy trong bao hành trang ra huân hương để điểm, sau đó quỳ một gối với Lãnh Tịnh, hai tay hành lễ cao qua đỉnh đầu, nói: \”Long thần, thỉnh nghỉ ngơi đi.\”
\”Ân ân \” Lãnh Tịnh sờ sờ cằm, từ khi sinh ra tới nay lần đầu tiên hắn được đãi ngộ kiểu này, có chút thích thú.
\”Tiểu Tịnh mới không phải là long thần, nó là nhi tử của ta!!\” Lãnh Thanh Thanh ở một bên bất mãn nói.
Lúc này Mai Hâm mới chú ý tới y, thế là rút một cây đào mộc, hung ác nói: \”Hai yêu quái các ngươi thế nhưng dám tiếp cận bạch long! Muốn hại chết hắn sao! Mau dùng dược phấn này tẩy sạch yêu khí trên người rồi mới được trở vào!\”
\”Không sao, dù sao ta cũng ở cùng bọn họ rất lâu rồi.\” Lãnh Tịnh nói, Mai Hâm hừ một tiếng, rồi mới cho Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu tiếp cận Lãnh Tịnh.
Thế là trong sự trọng đãi cao độ của Mai Hâm, sửu tiểu xà trải qua một đêm tốt đẹp tự nhận là đầy cảm giác tự đại.
_____
Đến sáng ngày hôm sau, trời sáng mông lung, cửa thành còn đóng chặt. Mai Hâm từ sớm đã bắt đầu thu thập sương mai tươi mới dâng tới trước mặt sửu tiểu xà, còn quỳ xuống kính dâng cho sửu tiểu xà.
Sửu tiểu xà cười lạnh hắc hắc vài tiếng, nhảy xuống giường, chắp tay sau lưng nói: \”Mai Hâm, tại sao ngươi cho rằng ta là thần long chứ? Tộc nhân của ngươi rốt cuộc có lai lịch thế nào?\”
Mai Hâm đứng lên, nói: \”Ta là người của Thần Khải nhất tộc, tộc chúng ta đời đời nắm vững kỹ năng triệu hoán thần linh thần thú, trong đó người triệu hoán long thần được coi là đứng đầu tộc. Vì mục tiêu này, ta từ khi mười ba tuổi đã ra khỏi Đại Hiệp cốc nơi ở của thị tộc mà lang bạt, tìm kiếm triệu hoán thú cao cấp nhất. Khi ta đến điều tra phong đao kỳ tượng ở nơi này, thì vừa lúc gặp ngươi, tuy ngươi ngoại hình là người, nhưng trên người có long khí, lục lạc ta dùng đểkiểm định linh thú cũng phát ra âm thanh bất thường, cho nên ngươi chính là thần long đúng không?\”
Lãnh Tịnh chắp tay sau lưng bước qua lại trong phòng, hỏi: \”Phong đao kỳ tượng mà ngươi nói, chính là lưỡi đao vô hình có thể cắt chết người phát ra từ trong thành đúng không! Ngươi có thể tra ra nguyên nhân trong đó là gì chứ?\”
\”Cái này, ta còn chưa kịp tra rõ. Ta chỉ biết cửa thành bị phong đao tập trung cản trở, không thể tiến vào.\” Mai Hâm lắc đầu.
\”Vậy lục lạc kiểm định linh vật mà ngươi dùng đâu? Cho ta xem thử.\” Lãnh Tịnh hỏi.
Mai Hâm lấy một chiếc lục lạc vàng lấp lánh trong lòng ra, lục lạc tiến gần Lãnh Tịnh liền bắt đầu kêu leng keng. Lãnh Tịnh nhìn hai cái, nói: \”Ngươi để cái lục lạc này lại gần hai con bên đó thử xem.\”
\”Di?\” Mai Hâm không hiểu, thế là di chuyển lục lạc lại gần Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu còn đang ngủ say, ai biết lục lạc cũng vang lên y vậy.
\”A! Sao lại như thế!\” Mai Hâm không ngờ lục lạc lại sai lầm, loại yêu quái không nhập lưu như Bạch Điêu cũng xem thành thần thú!
\”Nơi này vì có phong đao kỳ tượng, linh trường dị biến, lục lạc này của ngươi sớm đã mất hiệu quả. Cho nên ta không ngại cho ngươi biết, ta không phải thần long, ta sinh ra là thảo long đầm cạn, phụ thân ta chính là yêu xà ngủ trên giường cỏ.\” Lãnh Tịnh nói với nàng.
\”Cái gì!!\” Mai Hâm kinh sợ, sau khi phản ứng lại thì tức giận ném lục lạc xuống đất, hầm hầm nói: \”Thì ra ngươi là tạp long long xà tạp giao mà ra! Không ngờ dám mạo nhận long thần! Còn lừa ta lâu như thế! Đáng ghét! Đáng ghét!\”
\”Hiện tại ngươi tức giận cũng vô dụng, thế này đi, vì báo đáp một đêm khoản đãi của ngươi, chúng ta sẽ dẫn ngươi cùng vào thành. Sau đó ta sẽ cung cấp cho ngươi một việc làm trong sơn trang, cũng cho ngươi vật dụng tìm kiếm thần long. Điều kiện là ngươi kể cho ta nghe nhiều chuyện về Tiên Sơn đó.\” Lãnh Tịnh không để Mai Hâm tức giận thêm, sớm đã an bài từng chuyện tiếp theo đó, khiến Mai Hâm không còn gì để nói, chỉ có thể trợn trắng mắt.
Thế là Lãnh Tịnh gọi Lãnh Thanh Thanh dậy, ba người ăn lương khô trong nhà nhỏ, chuẩn bị vào Thanh Châu thành bị phong đao bao vây xem xét.
Sau khi Lãnh Tịnh thiết lập kết giới bảo hộ Lãnh Thanh Thanh quanh căn nhà nhỏ, thì cùng Mai Hâm đi về hướng Thanh Châu thành. Thanh Châu thành bị mây đen bao phủ, trong thành có tiếng gió lốc gào thét đáng sợ, cực kỳ khiếp nhân.
Lãnh Tịnh ỷ mình có vảy rồng hộ thể, đi tới cửa thành trước một bước, đẩy cửa. Không ngờ cửa thành vừa mở ra một khe hở, gió lốc mạnh mẽ đã ập tới, thổi tóc hắn rối mù.
Trong thoáng chốc điện quang hỏa thạch, kết giới trong suốt mà Lãnh Tịnh đã thiết lập quanh hai người phát ra tiếng ma sát chói tai, quả nhiên gió ở nơi này đều là lợi đao vô hình, nếu không phải trước đó Lãnh Tịnh đã phóng kết giới, thì hai người sớm đã bị cắt thành từng miếng.
\”Tiểu bạch long, ngươi rất biết tạo kết giới đó!\” Mai Hâm tán thưởng một tiếng, hai người tránh qua đợt phong đao đầu tiên, tiến vào đại môn.
Cảnh tượng trong thành khiến bọn họ kinh ngạc.
Trong cửa thành, hoàn toàn không thấy được bất cứ cảnh trí nào, chỉ có gió lốc gió xoáy to nhỏ che phủ trời đất, tối đen nặng nề, láng máng thấy được vết tích của đống hoang tàn, và cỗ gió lốc màu đen lớn nhất đè ép toàn thành.
Lãnh Tịnh chưa từng thấy qua cảnh tượng kỳ dị cỡ này, mở to mắt ra.
\”Phong đao thật đáng sợ!\” Mai Hâm cũng là lần đầu tiên thấy phong đao gió lốc lớn như thế, kinh thán.
\”Cái này rốt cuộc là do đâu hình thành?\” Lãnh Tịnh hỏi.