Lãnh Tịnh hóa thành nhân hình mặc xong y phục, xuất hiện trước mặt đám người mới tỉnh, mọi người đều cảm tạ ơn cứu mạng của Lãnh Tịnh. Hoa Nguyệt Thái đối với Lãnh Tịnh cũng càng thêm tán thưởng. Hiện tại phong tuyết đã ngừng, thông qua con đường tới Hàn Tinh sơn trang vừa nhìn đã hiểu, mọi người đại chấn tinh thần, xuất phát về mục tiêu cuối cùng, không tới nửa ngày, đã tới trước cửa sơn trang.
Trang chủ Hàn Tinh sơn trang Thẩm Hàn Tinh cũng là một tuấn mỹ thanh niên khí chất không linh xuất trần, chỉ là sắc mặt tái nhợt, hắn sớm đã chờ đợi ngoài cửa, thấy Hoa Nguyệt Thái đến trước trang, không kìm được cười khổ: \”Sư huynh, xem ra ngay cả ông trời cũng chiếu cố ngươi, không ngờ để ngươi đột phá được màn ngăn phong tuyết.\”
Hoa Nguyệt Thái vừa thấy hắn, không khống chế được kích động trong lòng, bước tới một bước, nói: \”Hàn Tinh, ngươi cùng ta từng là sư huynh đệ, sao lại… sao lại phải bức chúng ta đao quân tương kiến!\”
Thẩm Hàn Tinh ánh mắt lấp láy, nói: \”Ta bức ngươi sao? Nhiều năm như thế kẻ vẫn đối địch với Hàn Tinh sơn trang không phải là ngươi sao? Là ngươi tự gây khó dễ cho mình.\”
\”Ta! Ta là vì muốn gặp ngươi một lần! Tại sao ngươi trốn tránh ta mười năm!\” Hoa Nguyệt Thái buột miệng nói ra.
Thẩm Hàn Tinh cười đắng chát, chỉ nói: \”Ta có khổ tâm.\” Nói rồi bắt đầu ho khan, trên ống tay áo vốn trắng tinh của hắn nhiễm lên từng điểm máu, không ngờ là ho ra máu.
Hoa Nguyệt Thái đại kinh, không bận tâm được nhiều, đi tới nắm tay hắn: \”Ngươi đây là làm sao? Thân thể ngươi sao lại biến thành như vậy?! Ngươi, mạch tượng của ngươi sao… võ công của ngươi đâu?!\”
Thẩm Hàn Tinh tuy mỉm cười, nhưng lệ quang lấp lánh, nói: \”Sư huynh, ngươi không nên tới, ngươi không nên tới a!\” Còn chưa nói xong, thì đã ho càng lợi hại hơn, máu cũng không ngăn được trào ra khóe miệng.
Nguyệt Hoa Thái chứng thực suy đoán trong lòng, run giọng nói: \”Ngươi tránh không gặp ta, là sợ ta biết chân tướng năm đó đúng không! Năm đó người tiêu hết nội lực cứu ta là ngươi! Ngươi vì ta mất đi võ công, còn dính phải kịch độc mài mòn thân thể! Nhiều năm như thế ngươi đối nghịch với ta, là sợ ta biết chân tướng rồi sẽ hổ thẹn đúng không!\”
\”Sư huynh… ngươi… ngươi đừng nói nữa…\” Thẩm Hàn Tinh chảy nước mắt, \”Không ngờ phong tuyết trăm năm không tan trên Tuyết Sơn lại vì ngươi tới mà tan hết, lẽ nào là thiên ý… thiên ý…\”
Thì ra Hoa Nguyệt Thái và trang chủ Hàn Tinh sơn trang lại có một câu chuyện cảm động như thế, tất cả mọi người tại đó đều ngây ra. Chỉ có__ sửu tiểu xà nhân lúc mọi người không lưu ý lại chuồn đi.
Lãnh Thanh Thanh đang ở Nguyệt Hoa sơn trang lén lút trốn trong ổ chăn của mình uống rượu nghe thấy tiếng động bên cửa sổ, biết là nhi tử tới, vội vàng giấu rượu đi, sau đó lắc mông lấy từ dưới giường ra hạt dưa, hạt dẻ, nho khô đã mua sẵn để tiến cống cho Lãnh Tịnh.
Lãnh Tịnh bỏ thức ăn vặt vào trong cái túi mình mang tới, dù sao hắn là ấu long mới chỉ năm mươi tuổi, bất kể tâm lý tuổi tác có ông cụ non cỡ nào, đồ ăn vặt vẫn là thích ăn. Mà trong quan niệm của hắn, ăn đồ có thể khiến mình vui vẻ là chuyện lý lẽ thỏa đáng.
\”Nhi tử, y phục lần trước ngươi mang tới đã giặt xong rồi.\” Lãnh Thanh Thanh thấy hắn thu gom đồ đạc, liền ở một bên nói như kể công.
\”Ân.\” Lãnh Tịnh còn chưa mở miệng, đột nhiên một nha hoàn không gõ cửa đã lao vào, vừa vào vừa lớn tiếng nói: \”Thanh Thanh thiếu gia, dạ tiêu tửu nhưỡng nguyên tiêu làm xong rồi, mau ăn đi.\”
Thì ra Lãnh Thanh Thanh cá tính hiền hòa, các nha đầu cùng hắn không có lễ nghĩa gì, đều là tới thẳng đi thẳng.
Kết quả nha đầu vừa vào đã thấy Lãnh Tịnh, không khỏi bị dọa nhảy dựng, còn chưa kịp phản ứng, Lãnh Tịnh đột nhiên trầm giọng nói: \”Đứng yên! Hạ nhân đều giống như ngươi nhảy nhảy nhót nhót như thế sao!\”
Nha đầu bị khí thế của hắn trấn trụ, gương mặt vốn cười tinh nghịch, lập tức cứng lại.
Lãnh Tịnh hừ lạnh một tiếng, nói như suối tuôn: \”Đây là quy củ làm hạ nhân của ngươi sao? Trang chủ bình thường dặn dò các ngươi thế nào?\”
\”Xin, xin lỗi! Lãnh công tử! Ta không dám nữa! Ta không dám nữa…\” Nha đầu run giọng nói, Lãnh công tử phát hỏa thật đáng sợ mà! Bị hắn trừng một cái liền giống như bị sét đánh.
\”Không thể làm thì sớm gả đi đi. Đây là dạ tiêu gì? Đều đã lạnh rồi, đem xuống làm lại.\” Lãnh Tịnh vỗ bàn, nha đầu bị dọa bưng chén lên, chạy như trốn.