CHƯƠNG 7
Hơi thở của Arian bị bóp nghẹt.
Một áp lực vô hình quấn lấy lồng ngực, siết chặt từng khoảng không. Trái tim chàng đập cuồng loạn…như thể có bàn tay ai đó luồn vào trong, đang bóp nát nó từng chút một.
Cả cơ thể chàng căng cứng, đôi môi bị chiếm đoạt trong nụ hôn nóng bỏng và quấn quýt. Hơi thở của Fortis phả vào môi chàng, mang theo hơi ấm thiêu đốt.
Cánh tay rắn chắc siết chặt lấy eo Arian, giam cầm chàng trong vòng ôm gấp gáp đầy áp bức. Trọng lượng cơ thể hắn đè nặng lên người chàng, khiến từng hơi thở trở nên khó nhọc.
Lồng ngực chàng phập phồng, ngột ngạt như sắp nổ tung. Đầu óc mơ hồ hỗn loạn, giữa bờ vực giằng co của đẩy ra hay trầm luân, chàng chỉ có thể run rẩy hứng chịu nụ hôn chiếm hữu đến nghẹt thở ấy.
Khi sự tắc nghẽn trong lồng ngực dồn ép đến cực hạn, khiến chàng tưởng chừng mình sẽ chết ngạt dưới vòng tay cuồng nhiệt ấy…
Loáng thoáng trong không gian mờ ảo, một mùi hương thanh mát len lỏi vào khứu giác.
Hương bạc hà dịu nhẹ, lành lạnh như cơn gió lướt qua giữa mùa hạ oi bức… kéo tâm trí chàng ra khỏi dòng xoáy dục vọng đang dìm chàng vào sâu thẳm.
Đúng lúc ấy, một âm thanh vang dội như tiếng sấm rạch ngang bầu trời u tối.
Choang!
Arian giật mình mở bừng mắt, nhịp tim hẫng mất một nhịp.
Arian bật dậy. Tấm chăn trắng nhăn nhúm rơi khỏi người chàng, phả hơi lạnh vào làn da ướt đẫm mồ hôi. Dòng khí mắc kẹt trong lồng ngực như được giải phóng, nhưng hơi thở gấp gáp vẫn không thể lấp đầy khoảng trống ngột ngạt còn đọng lại.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm thân người, quần áo trắng dính sát vào da thịt.
Chàng vội vã liếc nhìn xung quanh, nhận ra đây là phòng ngủ của mình, qua cửa sổ kính, ánh chiều tà đang dần khuất dần sau chân trời, nhuộm bầu trời sắc vàng cam nhẹ nhàng.
\”Thiếu gia… Ác mộng lại tìm đến ngài sao?\” Một giọng nói trầm ấm vang lên gần bên.
Arian giật mình, quay vội lại.
Đó là Ygeia Leighton.
Anh khẽ nhíu mày, ánh mắt lo lắng lướt qua, nhìn thấy vẻ hoảng hốt của Arian khi tỉnh dậy, Ygeia không thể không cảm thấy một nỗi lo lắng xâm chiếm. Anh đã chăm sóc, pha chế thuốc và cố gắng chữa trị cho Arian như thể là người trong gia đình.
Arian nhìn Ygeia, khuôn mặt chàng mang nét hoang mang, đôi môi mấp máy.
\”Ygeia…? Sao ngươi…ở đây?\” Giọng chàng run rẩy, nghẹn lại như muốn hỏi nhưng không thể thốt ra hết.
\”Thiếu gia… hít thở sâu đi. Tôi ở đây.\” Ygeia khẽ nói, giọng ấm áp, an ủi nhưng cũng đầy sự nghiêm túc.
Câu nói ấy khiến hơi thở của Arian khựng lại trong chốc lát.
Chàng khẽ chớp mắt, ánh nhìn mơ hồ dao động giữa thực và mộng. Nhịp tim vẫn đập loạn trong lồng ngực, nhưng dần dần, như có một bàn tay vô hình nhẹ nhàng đè lên ngực chàng, ép nhịp tim chậm lại từng chút một.