CHƯƠNG 5
Fortis không dừng lại. Hắn vẫn chuyển động, chậm rãi, vương vấn một khao khát không thể kiềm nén. Hơi thở nóng rẫy quẩn quanh, tựa lửa âm ỉ lan dọc da thịt.
Hắn siết nhẹ cổ tay chàng, đôi môi khẽ hé, để lộ răng nanh sắc bén lóe lên dưới ánh sáng nhợt nhạt. Rồi bất chợt, hắn cắn xuống, dấu răng in hằn, giọt máu đỏ tươi rịn ra, thấm chậm vào làn da trắng mịn.
Cơn đau chợt nhói lên. Arian giật mình.
Hắn đang làm gì vậy? …Hơi thở hắn… nóng quá…
Đôi mắt bạc mở to, ánh sáng trong đó phản chiếu một hình ảnh mê hoặc.
Fortis. Kẻ đang quỳ rạp trước mặt chàng. Đôi mắt hổ phách như ngọn lửa tàn khốc, cháy lên khát khao tuyệt vọng.
Hơi nóng bỏng lướt trên da, như vệt lửa vừa sượt qua. Mùi máu tanh nồng quện vào hơi thở, len lỏi trong không gian. Da thịt run rẩy, không chỉ vì đau mà còn bởi một cảm giác khác… mờ nhạt, lạ lẫm, nguy hiểm.
Fortis nâng ánh mắt hổ phách lên, cuồng nhiệt và ám ảnh. Hắn siết chặt cổ tay Arian, hơi thở nặng nề, đôi môi khẽ hé như dã thú kề cận con mồi. Lưỡi hắn lướt qua làn da trắng mịn, chậm rãi, cố tình kéo dài, như một nghi thức vuốt ve, nhấn sâu vào từng giác quan, đánh thức những rung động mơ hồ.
\”Thiếu gia… Xin người…\”
Giọng hắn khàn đặc, vỡ vụn trong từng tiếng van nài. Đôi mắt hổ phách phủ một tầng sương mờ, tràn ngập khát khao như con thú hoang lạc lối giữa cơn đói khát.
Cơ thể Arian bất giác căng cứng. Nhịp tim lỡ một nhịp, rồi một nhịp nữa. Một cảm giác tê dại lan dọc sống lưng, như có một chiếc lông vũ vô hình mơn trớn từng dây thần kinh.
Nếu tiếp tục… sẽ có người đến mất. Ban ngày mà… làm vậy có quá nguy hiểm không?
Chàng có nên dừng lại hay không?
Chàng khẽ nheo mắt, ánh bạc thoáng tối lại. Đau đớn từ cổ tay vẫn còn đó, ngón tay chàng khẽ giật nhẹ, nhưng chàng không rút tay về.
Arian nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách ấy, dường như bị mê hoặc, hoặc là thôi miên?
Chàng cúi đầu, chậm rãi. Khoảng cách thu hẹp, hơi thở hòa quyện, nóng rực, váng vất.
Đôi môi chàng khẽ hé.
Fortis lập tức lao đến.
Môi hắn áp xuống, chiếm hữu, nóng bỏng như muốn thiêu rụi tất cả. Đầu lưỡi lần tìm, quấn quýt triền miên, vừa dịu dàng, vừa vồ vập, mang theo một cơn khát không thể che giấu.
Không có lời nói.
Chỉ có hơi thở.
Chỉ có đôi môi tìm đến nhau, ngấu nghiến trong cơn khát không lối thoát.
Tay phải Fortis bấu chặt vào tay ghế, gân xanh hằn rõ dưới lớp da trắng nhạt, để lại trên bề mặt gỗ một vết nứt nhỏ.
Hắn biết mình không nên làm vậy. Cơ thể ấy quá tinh khiết… không nên bị vấy bẩn bởi khao khát tội lỗi này.
Nhưng lý trí đã sớm bị chôn vùi dưới lớp tro tàn của dục vọng. Nếu không có được chàng ngay lúc này… hắn sẽ phát điên mất.