Con Mắt Bạc Trong Hộp Đen – CHƯƠNG 4 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Con Mắt Bạc Trong Hộp Đen - CHƯƠNG 4

CHƯƠNG 4

Arian gật đầu. Nhận được phản ứng này, Hypatia như trút đi phần nào gánh nặng. Đôi mắt nàng ánh lên chút nhẹ nhõm.

Fortis đứng yên bên cạnh, cung kính cúi đầu. Một tay đặt ngang ngực, ánh mắt cụp xuống, che giấu tia sáng khó lường. Khi Edward và Erastus lướt qua, bầu không khí dường như đông cứng lại. Ánh mắt hai anh em song sinh sắc lạnh, ẩn chứa sự cảnh cáo rõ rệt.

Edward giữ vẻ mặt bình thản, nhưng ánh nhìn như dao găm xuyên thấu. Erastus nhếch môi, nụ cười khẽ mang theo sự trêu đùa, nhưng chất giọng lại lạnh lẽo đáng sợ: \”Chăm sóc em trai ta cho thật tốt.\”

Trước khi rời đi, Hypatia không quên liếc Fortis một cái đầy cảnh giác. Cánh cửa khép lại với một tiếng \”tách\” nhỏ, như cắt đứt bầu không khí căng thẳng trong phòng.

Fortis chầm chậm đứng thẳng người. Hắn vừa vươn tay định lấy khay trà bánh thì giọng nói trầm thấp của Arian vang lên.

\”Fortis, lại đây.\”

Fortis thoáng khựng. Trong mắt hắn lóe lên một tia do dự, nhưng ngay sau đó, khóe môi liền nhếch lên, vẽ nên một nụ cười bí ẩn.

Arian tựa lưng vào ghế, một tay chống cằm, gương mặt vô cảm. Đôi mắt chàng hướng vào khoảng không, ánh nhìn mơ hồ như đang chìm trong những suy nghĩ rối ren.

Trong thâm tâm, chàng lạc giữa phân vân và trống rỗng.

Sao lại là hắn? Có lý do gì sao? Hay mình không cần sự giúp đỡ của hắn nữa? Liệu có nên để mọi chuyện dừng lại tại đây?

Fortis chậm rãi tiến đến, dừng lại bên cạnh ghế của Arian. Hắn khẽ mỉm cười, đôi mắt hổ phách phản chiếu những tia sáng óng ánh dưới nắng sớm len qua khung cửa sổ.

“Thiếu gia muốn tôi làm gì sao?”

Arian khẽ thẳng lưng, vung tay nhẹ. Một luồng năng lượng vô hình bùng lên, khiến hai cánh cửa sổ lập tức khép chặt với tiếng \”cạch\” dứt khoát, cắt đứt luồng gió lạnh vừa tràn vào phòng.

Chàng xắn tay áo, để lộ làn da trắng sứ, nơi những đường gân đen chằng chịt như những sợi rễ cây quái dị len lỏi dưới da, tạo nên một hình ảnh vừa huyễn hoặc vừa ghê rợn. Ánh sáng xuyên qua lớp kính, phản chiếu lên bề mặt tái nhợt ấy, khiến những vết tích kỳ lạ càng trở nên ma mị.

Vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, Arian giơ tay, đầu ngón cái khẽ ấn xuống. Những đường gân đen lập tức quằn quại, như rắn rết vừa bị đánh thức, điên cuồng trườn khắp cánh tay, bám lấy ngực, bụng, lan lên cổ rồi vươn đến gương mặt chàng.

Arian chống cằm, ánh mắt xa xăm, giọng nói hờ hững nhưng ẩn chứa một cảm xúc khó đoán:

\”Đã ba tuần trôi qua, căn bệnh vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm. Đêm qua, ta lại mơ thấy những hình ảnh kỳ lạ. Còn sáng nay… cơn đau đầu suýt nữa khiến ta để lộ trước mặt Edward và Erastus. May thay, những đường gân đen đó đã biến mất kịp thời. Nếu không, rắc rối sẽ không dừng lại.\”

Ít nhất, Edward và Erastus vẫn tin rằng căn bệnh chỉ mới tái phát. Mọi người cũng nghĩ như thế. Chứ không hay biết rằng, thực ra, nó đã âm thầm giày vò chàng từ ba tuần trước.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.