Con Mắt Bạc Trong Hộp Đen – CHƯƠNG 3 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Con Mắt Bạc Trong Hộp Đen - CHƯƠNG 3

CHƯƠNG 3

Arian khép cửa mạnh đến mức nó dội vang, như muốn cắt đứt mọi liên kết với thế giới bên ngoài. Nỗi bất an siết chặt lấy tâm trí, như một năng lượng vô hình đang bóp nghẹt lồng ngực, khiến chàng nghẹn thở.

Ngồi xuống giường, chàng cố gắng hít thở sâu để xoa dịu trái tim đang loạn nhịp, nhưng sự bất an vẫn không buông tha. Khi Arian gần như đã bình tĩnh trở lại thì bất chợt, một giọng nói lạ vang lên bên tai, âm điệu vang vọng không thể xác định là của nam hay nữ.

\”Thoát khỏi đây đi. Hãy thoát khỏi đây.\”

Giọng nói vang vọng như một lời rủa cổ xưa, len lỏi vào từng thớ thịt, khiến chàng nổi da gà như thể hàng ngàn con côn trùng bò dưới da.

Arian rùng mình, tim đập thình thịch. Chàng quét mắt quanh phòng, cố gắng lấy lại hơi thở đều đặn.

Arian đảo mắt khắp phòng, nhưng không thấy bóng người. Giọng nói ấy như một bóng ma, len lỏi vào từng ngóc ngách trong ý thức, dai dẳng không buông.

Tò mò xen lẫn hoang mang bùng lên, thúc giục Arian truy tìm nguồn gốc giọng nói lạ. Tim đập dồn dập, nhưng chàng vẫn cố trấn tĩnh. Chàng đảo mắt quanh phòng, mở tủ, cúi nhìn gầm giường—nhưng không có gì.

Không cam lòng, Arian đẩy tung cửa sổ. Khu vườn xanh mướt trải dài dưới nắng sớm, những khóm hoa lay động trong gió nhẹ. Giọng nói đột ngột im bặt, để lại khoảng lặng đáng sợ, như thể tất cả chỉ là ảo giác. Chàng chớp mắt, tự trấn an chính mình.

Ảo giác sao? Hay do bản thân mình hoang tưởng? Hoặc có kẻ nào đang giở trò? Đã kết thúc rồi ư?

Nhưng ngay lúc đó, một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Arian biết… nó chưa kết thúc.

Cơn đau ập đến như bão tố. Arian ôm đầu, cảm giác như một lưỡi dao bạc nóng rực xuyên qua hộp sọ, thiêu rụi từng dây thần kinh trong biển lửa. Tim chàng loạn nhịp, hơi thở gấp gáp, một tiếng rít nghẹn lại trong cổ họng.

Chàng nghiến răng, cố kiềm nén tiếng thét. Nhưng âm thanh ấy vẫn bám riết, len lỏi vào từng góc tối trong tâm trí, thì thầm như một lời nguyền không hồi kết.

\”Không thể thoát. Cuối cùng vẫn không thể thoát.\”

Đau quá. Đau quá. Đau không thể chịu được!

Những lời thì thầm ấy xâm chiếm tâm trí, nhấn chìm Arian trong cơn đau quặn thắt. Chàng lảo đảo lùi lại, bóng tối ùa đến trước mắt.

Và rồi… ngay khoảnh khắc chàng sắp ngã gục, một bàn tay vững chãi đã kịp giữ lấy chàng, kéo chàng ngồi xuống chiếc ghế gần đó.

Edward và Erastus—hai người anh trai của chàng, vội vã bước vào phòng để an ủi Arian sau tin tức chàng được lệnh sang Vương quốc Umlingo thụ giáo theo ý chỉ Hoàng Đế. Nhưng ngay khi vừa bước qua cửa, cảnh tượng Arian ôm đầu, toàn thân run rẩy khiến họ giật mình. Không kịp suy nghĩ, cả hai lập tức lao đến đỡ lấy chàng.

Edward, Erastus đứng bên cạnh, gương mặt hiện rõ vẻ lo lắng. Những lời hỏi han của họ văng vẳng bên tai, nhưng giữa cơn đau dai dẳng, Arian chỉ nghe thấy những tiếng vọng mơ hồ, hòa lẫn vào âm thanh ghê rợn kia, âm thanh của bóng tối, vẫn không ngừng đeo bám.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.