Tiếp tục đái bậy
_______________
Một đêm thác loạn cứ vậy trôi qua rất mau, đến khi sáng bảnh mắt bụng đói mà tỉnh lại Phượng Kỳ đã thấy khắp phòng ngủ vương vãi toàn là nước đái khai tanh của bản thân. Y xấu hổ nhìn đống nước đã hơi khô lại dưới sàn, theo bản năng vô thức muốn chui lại vào chăn thì mới lơ mơ để ý chăn mền cũng ướt sũng nước tiểu.
\”Ư…\”
Phượng Kỳ lúc này đã tỉnh ngủ hẳn, vội đá chăn ra thì phát hiện cả quần trung y mặc ngủ của mình cũng vàng khè một mảng ngay hạ bộ. Chim cũng không nằm đúng chỗ mà phơi tồng ngồng ra ngoài quần, bừng bừng khí thế chào cờ buổi sáng. Phượng Kỳ ngại đến đỏ mặt, quẫn bách khóc không thành tiếng, nhìn tình cảnh này là hiểu ngay tối qua y lại mộng du mà đái dầm giống hệt như hồi còn nhỏ.
Bình thường nếu trước khi đi ngủ y đã giải quyết sạch sẽ thì không sao, chứ để buồn đái mà cố chấp vào giấc thì hậu quả luôn là một cái phòng ngủ không còn lành lặn. Tật xấu này tưởng hết rồi mà cuối cùng vẫn nguyên xi, thậm chí giờ nó tái phát còn nặng hơn cả ngày trước. Cũng may sáng nay Tống Mạc Ân không đến sớm, không thì không biết nhóc vú to sẽ bị phạt thê thảm cỡ nào.
Nhưng hắn không đến, cũng không ban lệnh cho phép xả lũ xuống, cứ như đã quên khuấy mất ở Phượng Hiên này vẫn còn một vị thê tử đã mòn mỏi chờ hắn hơn cả ngày trời. Mặc dù ban đêm Phượng Kỳ đã đái dầm tĩ tã ra đầy phòng nhưng tất nhiên sáng dậy vẫn không nhịn được lại cảm thấy buồn đái. Có điều y đang rất đói bụng nên quyết định tạm gác chuyện \”hái hoa\” sang một bên, sai người nhanh chóng chuẩn bị bồi thiện.
Vốn là một tiểu cật hóa*, lại chỉ mới 16 tuổi nên sức ăn của Phượng Kỳ rất lớn, ăn khỏe uống cũng khỏe không kém. Tống Mạc Ân thấy y sợ đắng không uống được trà lợi tiểu như các vị phu nhân khác cũng không miễn cưỡng bắt ép. Cứ nhìn cái đà nhóp nhép lai rai không dứt miệng của y cả ngày cũng đủ khiến tiểu hoàng tử phải bài tiết nhiều hơn người thường rồi.
Phượng Kỳ tắm rửa sạch sẽ xong liền ra hoa viên ngồi nhấm nháp điểm tâm sáng với nước mận, nhàm chán chờ hạ nhân gấp rút tổng vệ sinh lại toàn bộ phòng ngủ bị y lỡ \”tàn phá\” đến không nỡ nhìn. Vốn còn định lấy thoại bản ra tiếp tục đọc, nhưng kệ sách quý của y cũng đã bị vị chủ nhân tồi này mộng du tưới hoàng kim thủy tới nhàu nát dơ dáy. Tam phu nhân lúc đó sững sờ nhìn đống thoại bản ướt sũng mà luyến tiếc ra mặt, chỉ những bộ tâm đắc y mới trưng lên kệ, thậm chí có cả ấn phẩm đặc biệt được tặng kèm hình họa khó lòng mua lại được.
Phượng Kỳ xót của tức muốn khóc, tự trách cứ bản thân mộng du đái bậy kiểu gì mà đồ sát cả cái kệ tới nỗi không còn quyển nào lành lặn như vậy? Nếu giờ gây chuyện xong lại mặt dày vòi vĩnh Tống Mạc Ân chắc gì hắn sẽ chiều ý mà mua đúng cho y. Thay vào đó khéo phu quân còn giận thêm, đè ra phạt tét nát mông vì tội vô sỉ đái bậy đái bạ.
Càng nghĩ càng thấy bi thương, mà càng sầu thì Tam phu nhân lại càng bon miệng ăn lắm. Trong lúc chờ gia nhân dọn dẹp Phượng Kỳ đã càn quét hết một con gà nướng, nửa cân táo đỏ, nửa cân đậu phộng, thêm 7-8 cái bánh sữa rồi uống một bình lớn nước mơ ngâm. Lại còn vừa ăn vừa xị mặt chù ụ một đống làm nha hoàn bên người cũng bất lực không dám cản. Buổi trưa phải sai gia nhân ra phố mua gấp cho chủ tử một bộ thoại bản mới nhất y mới đỡ tủi thân.