Ngã đập vú vào mặt Đại ca, vào ruộng dưa bỏ hoang ăn trộm xong đái bậy. Ở hiện thực mộng du vừa đi vừa rải nước đái ướt cả thoại bản mình trân quý.
__________________
Phượng Kỳ hôm nay ngủ đặc biệt sâu, có vẻ vì bị ảnh hưởng bởi giấc mơ quá sức hương diễm nên y lại càng mê man khó tỉnh, bất chấp ở hiện thực chăn nệm xung quanh đã hoàn toàn bị tưới tới ướt đẫm. Đã vậy trong mơ còn phải giao du với một người nhìn giống Tống Mạc Ân nên y càng không nhịn được mà mộng xuân, cái lồn trống rỗng đói khát bên dưới không ngừng ứa nước dâm ra tèm lem hết cả.
Phượng Kỳ khó chịu co rút lồn, lúc này giấc mơ đã chuyển cảnh đến chương hai vị đại hiệp tìm thấy một ruộng dưa nhỏ bỏ hoang, bèn quyết định dừng chân vào đây nghỉ chân ăn dưa giải khát.
Tiểu đại hiệp nóng đến vã mồ hôi đầm đìa, cộng thêm không mặc khố nên khi cưỡi ngựa chim mập cứ nảy lên nảy xuống làm y phát nứng, nước lồn cũng rỉ ra thấm nhớt hết cả đáy quần ngoài. Tống Mạc Ân thấy Phượng Kỳ cứ đờ đẫn đỏ bừng hết mặt mũi như bị say nắng, hắn liền tỏ ra thân sĩ đến cẩn thận đỡ y xuống khỏi lưng ngựa.
Hai mắt Phượng Kỳ bỗng hoa lên, không đứng vững nổi mà kéo cả Tống Mạc Ân cùng ngã nhào ra đất. Đại hiệp bình thường thân thủ phi phàm nhưng lần này lại cam nguyện làm cái đệm thịt cho mỹ nhân, để y nằm sõng xoài trên người mình trong một tư thế khó coi nhưng cũng tình thú hết sức.
Phượng Kỳ xoa xoa đầu, lồm cồm định bò dậy thì bỗng đỏ ké cả người ngay khi thấy cặp vú vĩ đại của mình đang áp thẳng lên mặt vị huynh đài nằm bên dưới. Sau đó đúng là tình tiết tiêu chuẩn của mấy loại tiểu thuyết khiêu dâm mất não, ngực áo của y lập tức bung mở rồi vải quấn vú cũng đột nhiên lỏng lẻo xổ ra. Vô tình mà lại rất hữu ý phô hết toàn bộ cảnh xuân bỏng mắt cho vị đại ca số hưởng kia tha hồ thưởng thức.
\”Đại ca… ta xin lỗi, ức… ta không cố ý…\”
Phượng Kỳ xấu hổ ré lên như mèo kêu, càng muốn giãy giụa nhanh đứng dậy lại càng tê chân mà cục cựa không nổi, vú trắng bóc cứ rung lắc cạ càng mạnh lên khuôn mặt tuấn tú cương nghị của nam nhân. Tống Mạc Ân dù gì cũng là đàn ông, được chiêu đãi hai cái bánh bao mượt mà đến no mắt liền không nhịn được mà rạo rực hết cả người. Hắn rũ mi, giả vờ ho nhẹ mấy tiếng, kéo vạt áo lại cho tiểu huynh đệ rồi vỗ đôi mông mập phì của y một cái chát giòn tan.
\”Được rồi, chỉ là sự cố thôi. Mà sau này ra ngoài ý tứ một chút, nhớ mặc… áo kín vào…\”
Phượng Kỳ bị vỗ một cái lại càng ngượng đến mềm nhũn người, thật sự không còn mặt mũi nào để nhìn vị đại ca trước mặt. Y vội vã đứng dậy, lúng túng ôm lấy cặp vú nảy của mình, mặt đỏ tới tận mang tai mà che che chắn chắn quấn lại áo xống cho cẩn thận.
_____________
May thay vừa bước vào cái chòi nhỏ trong ruộng dưa Tống Mạc Ân lại tỏ ra bình thường như chưa có gì xảy ra. Phượng Kỳ thấy vậy cũng thuận nước đẩy thuyền phớt lờ theo, chỉ có điều y vẫn hơi ngượng mà tập trung ăn dưa đến không dám ngước đầu lên. Trời thì nóng nực ngột ngạt bức người, cả một ruộng dưa bỏ hoang đúng là cứu cánh cho cổ họng khô cháy lẫn cái bụng đói meo của tiểu đại hiệp háu ăn.