Mỹ nhân vú to bị chồng trêu chọc, trả bài miệng cho chồng để được lấy lại điểm tâm và thoại bản. Bé ngốc trả lời sai nên bị đụ lòi lồn
_____________
Lại một ngày dài nữa chầm chậm trôi qua, cơm nước tắm giặt xong xuôi các biệt viện của ba vị phu nhân đều đóng cửa tắt đèn rất sớm, chỉ riêng Phượng Hiên của Tam phu nhân là vẫn còn dập dìu ánh đèn lồng đỏ ám muội, ngóng chờ Vương gia đại giá quang lâm.
Phượng Kỳ lúc này vừa mới tắm xong, cả người mướt rượt hơi nước đang nửa nằm nửa ngồi trên sập nhung ăn điểm tâm ngọt. Tiểu cật hóa mải mê nhấm nháp miếng bánh mật mềm tan trong miệng, lý y mặc ngủ mỏng tang tùy ý khoác tạm bợ trên đôi vai trắng nõn. Ngay cả cặp vú núng nính y cũng làm biếng chưa kịp quấn lại, bộ dạng tùy tiện muốn có bao nhiêu ướt át gợi dục liền có bấy nhiêu.
/Cạch/
Tiếng mở cửa ngoài rất khẽ vang lên, lại nghe tiếng bước chân đều đều hữu lực là biết chắc Tống Mạc Ân đã về tới. Tiểu nhân thê thoáng giật mình, nhanh chóng nuốt hết cái bánh cắn dở trong miệng, lẹ tay kéo vạt áo trễ nải đến hở cả một bên núm vú đóng kín lại. Tóc tai đã được vấn gọn gàng theo kiểu mà Tống Mạc Ân thường khen nhất, xiêm y mỏng manh, cả người thơm ngát mềm mại. Một bộ dáng ôn hương nhuyễn ngọc đủ để khiến bất kì tên nam nhân nào cũng phải nóng mắt mà sôi trào huyết dục.
Biết đêm nay khó thoát khỏi việc bị phu quân trách phạt, y còn cẩn thận nghiêm chỉnh đổi tư thế thành quỳ gối bày tỏ sự hối lỗi và ủy khuất. Y không biết ăn nói khéo léo hay cư xử ôn nhu mềm mỏng như ba vị phu nhân trải đời thành thục kia, chỉ đành hi vọng mị lực của bản thân đủ để Vương gia mủi lòng mà giơ cao đánh khẽ.
Tống Mạc Ân vừa vào trong phòng đã thấy Tam phu nhân ngoan ngoãn quỳ sẵn trên sập nghênh đón mình, ánh nhìn mềm mại yếu ớt như có ma lực khiến hắn còn chưa kịp giận đã nguôi. Phượng Kỳ dẫu sao cũng mang trong mình huyết thống hoàng tộc cao quý, dù vẫn chỉ là một thiếu niên nhưng khí chất thì khác xa những mỹ nhân đại trà tầm thường. Khuôn trăng nhỏ nhắn, ngũ quan vô cùng tinh xảo, khi không nói không cười nhìn thanh lãnh như tiên nhân, lúc cười nói lại trông cực kì trong trẻo mềm mại.
Tống Mạc Ân dù không nói nhưng cũng ngầm khẳng định Tam phu nhân là vị thê tử có nhan sắc xuất chúng nhất của mình. Đã vậy y còn vừa đẫy đà vừa khít rịt, chơi trên giường hay dưới giường đều đủ để hầu hạ hắn sướng đến dục tiên dục tử cả.
\”Phu quân…?\”
Phượng Kỳ bối rối chớp mắt, không hiểu vì sao trượng phu cứ nhìn mình chăm chăm nên cũng không dám cựa quậy, tới khi chân hơi tê mới nhỏ giọng kêu lên mấy tiếng như mèo. Y chỉ mới nếm mùi đàn ông được gần hai tháng, hoàn toàn là một tấm chiếu mới trải, không hề biết cách làm sao chủ động hầu hạ chồng. Nhưng ngây ngô cũng có cái hay của ngây ngô, vốn dĩ Phượng Kỳ chẳng cần làm gì Tống Mạc Ân cũng có thể dễ dàng nứng lồng lộn muốn bể cặc.
Vương gia nhìn nhóc mập nhà mình, lại nhìn xuống ngực áo căng đầy ngồn ngộn của y. Phượng Kỳ dù đã đóng vạt áo lại che kín mít nhưng lại không quấn nịt vú, hai đầu vú cương nhọn vẫn lồ lộ dựng lên qua lớp lý y mỏng dính, cảm giác có mặc cũng như không. Tống Mạc Ân bị hình ảnh dâm đãng vô ý như cố ý này kích thích đến đỏ mắt, vừa ngồi xuống cạnh thê tử liền vội vã vạch hẳn một bên vạt áo y xổ tung ra. Phượng Kỳ giật bắn mình khiến đôi vú trắng bóc lõa lồ cũng rung lên nhè nhẹ, phía trên bầu vú ngay gần khe ngực còn có hai cái nốt ruồi nho nhỏ trông vô cùng kích tình.