Thôi Huyền Tuấn nhìn góc nghiêng của Trịnh Chí Huấn, đầu óc trống rỗng, đồng thời cũng cố gắng tập trung tư tưởng muốn nghe rõ âm thanh xung quanh.
\”Là đi dự sinh nhật người lớn.\” Trịnh Chí Huấn thờ ơ nói, nhìn chằm chằm con đường phía trước.
\”Sau đó lại tiện thể được dẫn đi gặp omega chứ gì, nếu không thì sao lại đi tận một tuần mới về.\” Lý Minh Hưởng nhiều chuyện, \”Phải không, phải không?\”
Cố Quân Trì nhíu mày: \”Cậu có thể ngậm miệng một lát được không?\”
\”Làm cái gì, còn không cho phép tôi quan tâm đến đời sống tình cảm của anh em tôi nữa chứ? Năm ngoái không phải cậu ta còn chạy đến tham dự tiệc sinh nhật của Chí Huấn đấy à, ý tứ không phải rõ ràng quá ư?\” Lý Minh Hưởng tiếc nuối nói: \”Tôi đã bảo cậu hẹn hò nhiều lên đi từ lâu rồi mà cậu không nghe, tiếc thật đấy, tôi thấy là cậu chắc chỉ vừa lên đại học đã đính hôn rồi quá.\”
\”Ngay cả Thôi Huyền Tuấn cũng nói thích omega dễ thương, Trịnh Chí Huấn đúng là một cỗ máy không cảm xúc mà.\” Lý Minh Hưởng quay sang Thôi Huyền Tuấn, \”Thôi Huyền Tuấn, khuyên cậu đừng có lại gần cậu ấy quá, nếu không sẽ biến tính trở nên lạnh nhạt hơn mất.\”
Thôi Huyền Tuấn không phát ra bất kỳ âm thanh nào, chậm rãi nhấc tay ra khỏi ghế rồi đặt lên đùi, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh.
Trịnh Chí Huấn yên lặng lái xe, nhìn thấy anh như vậy, Lý Minh Hưởng rốt cuộc cũng không quậy nữa, hỏi: \”Vậy kỳ sau vẫn học trường dự bị sao? Không phải trước đây từng nói là học xong lớp 11 thì để cậu ra nước ngoài sớm à.\”
\”Không biết.\”
Lý Minh Hưởng bắt đầu rơi vào bi ai: \”Tôi mới về nước được có nửa học kỳ mà lại phải xa cậu rồi.\”
Trong xe trở nên rất yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng bánh xe ép xuống mặt đường. Hơn nửa tiếng sau, xe dừng lại trước cổng khu dân cư Thôi Huyền Tuấn ở, Lý Minh Hưởng dựa vào cửa sổ nhìn ra ngoài: \”Trời tối quá, Thôi Huyền Tuấn, cậu đi đường cẩn thận nhé.\”
Thôi Huyền Tuấn ngẩng đầu lên, cậu vẫn luôn duy trì một tư thế ngồi như vậy nên cổ có hơi mỏi.
\”Ừm.\” Thôi Huyền Tuấn đẩy cửa xe ra, không nhìn Trịnh Chí Huấn mà chỉ nói: \”Tôi đi trước đây.\”
\”Bye bye!\” Lý Minh Hưởng vẫy tay.
Sau khi cửa xe đóng lại, tiếng mở cửa bên ghế lái cũng vang lên, Trịnh Chí Huấn tháo dây an toàn ra, nói: \”Quân Trì, cậu lái đi.\”
Cố Quân Trì \”ừm\” một tiếng, không xuống xe đổi chỗ ngay lập tức bởi vì không phải Trịnh Chí Huấn định ngồi ở ghế phó lái mà đi về phía bóng lưng của Thôi Huyền Tuấn.
\”Chí Huấn đi làm gì thế?\”
\”Tôi có thể hiểu được tại sao Lưu Mẫn Tích phớt lờ cậu rồi.\” Cố Quân Trì nói.
Không biết vì sao bị chọc vào chuyện buồn, Lý Minh Hưởng sửng sốt: \”Cậu có bệnh à?!\”
(thấy một nhóm bạn đều sẽ có một đứa như Lý bảo bảo =)))) )
\”Thôi Huyền Tuấn.\”
Nghe thấy Trịnh Chí Huấn gọi mình, Thôi Huyền Tuấn rùng mình một cái mới nhận ra mình vẫn luôn không nghe thấy phía sau có tiếng bước chân.