Thôi Huyền Tuấn đã không gặp Trịnh Chí Huấn một tuần rồi, từ thứ bảy tuần trước, lúc Trịnh Chí Huấn rời khỏi nhà cậu cho đến thứ sáu tuần này, mặc dù hai người bọn họ cũng không thường gặp nhau ở trường, dù sao thì cũng không ở cùng một tòa nhà dạy học. Tiết học bơi hôm thứ ba là cơ hội duy nhất để Thôi Huyền Tuấn gặp và nói chuyện với Trịnh Chí Huấn nhưng Trịnh Chí Huấn lại không đến.
Thôi Huyền Tuấn không thể gọi điện hoặc gửi tin nhắn cho Trịnh Chí Huấn để hỏi thăm, bởi vì không biết làm những chuyện như vậy và cũng không có lập trường, giống như cậu sẽ không suy nghĩ quá sâu về lý do vì sao Trịnh Chí Huấn lại hôn mình lúc rời đi ngày hôm đó.
Là nhất thời hứng lên cũng được, hoặc đơn thuần là cảm thấy thú vị cũng được, Thôi Huyền Tuấn cũng không bận tâm. Cậu vẫn luôn mang tâm lý của một kẻ phá sản, biết rằng mỗi giây phút ở cùng Trịnh Chí Huấn đều xem như là mình tự kiếm được, vì vậy cũng sẽ không nghĩ nhiều.
Sau khi tan học, Thôi Huyền Tuấn đến câu lạc bộ, cậu đến khá sớm, cất cặp sách rồi đi dọn hàng. Xe chở hàng dừng lại ở cửa hông, Thôi Huyền Tuấn chuyển đi chuyển lại hơn sáu mươi thùng bia. Cậu đẩy bốn thùng cuối cùng vào kho, xếp gọn từng thùng một rồi ký tên cho quản lý kho. Tiền boa cho những công việc lặt vặt như thế này được giải quyết vào cuối tháng, cũng không có bao nhiêu mà chỉ đủ tiền ăn cho Thôi Huyền Tuấn trong một tháng.
Trở lại phòng thay đồ, Thôi Huyền Tuấn cởi mũ và găng tay ra, toàn thân đổ mồ hôi, Thôi Huyền Tuấn đi vào nhà vệ sinh rửa mặt sau đó tìm khăn mặt lau cổ. Lúc cậu lấy hộp thuốc màu từ trong ngăn bàn ra thì nghe thấy tiếng gõ cửa, Thôi Huyền Tuấn còn tưởng là mình nghe nhầm, bởi vì ở đây không có ai gõ cửa mà đều sẽ bị đẩy hoặc đá ra.
Cửa không khóa nhưng Thôi Huyền Tuấn vẫn đi qua mở cửa.
\”Lại chuyển đồ nữa à?\” Thôi Huyền Tuấn còn chưa kịp phản ứng lại với sự xuất hiện của Trịnh Chí Huấn, Trịnh Chí Huấn đã nhìn thấy mồ hôi đầm đìa trên cổ cậu.
\”…Ừm.\” Thôi Huyền Tuấn nhìn anh không chớp mắt, chỉ một tuần không gặp mà thôi, trước kia ở trường cậu còn thường cả tháng không bao giờ bắt gặp Trịnh Chí Huấn nhưng cũng chẳng hề cảm thấy không nỡ rời mắt khỏi khuôn mặt của đối phương như bây giờ.
Thôi Huyền Tuấn nhận ra rằng mình ngày càng trở nên tham lam hơn rồi, điều này rất sai trái.
\”Bổ sung máy bán nước hả?\”
\”Không phải, chuyển thùng bia.\”
\”Chuyển bao nhiêu?\”
\”67 thùng.\”
Trịnh Chí Huấn không hỏi thêm gì nữa, anh nhìn Thôi Huyền Tuấn một hồi, sau đó giơ tay lau đi một giọt nước đọng lại ở khóe mắt Thôi Huyền Tuấn, nói: \”Vào trong đi.\”
Thật ra Thôi Huyền Tuấn cảm thấy Trịnh Chí Huấn trông có vẻ hơi mệt, dáng vẻ của anh mang theo chút uể oải không có hứng thú.
Sau khi vào phòng, nhìn thấy hộp thuốc màu trên bàn, Trịnh Chí Huấn hỏi: \”Sắp lên đấu hả?\”
\”Sắp rồi.\”