[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng – 38 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng - 38

Lúc Trịnh Chí Huấn đi đến vài bậc thang cuối cùng, anh nghe thấy tiếng mở cửa, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Thôi Huyền Tuấn đang đẩy cửa chống trộm ra ngoài.

\”Có phải cậu vẫn luôn chờ ở cửa không vậy?\” Trịnh Chí Huấn nhìn thấy cậu đã cười hỏi.

\”Nghe thấy tiếng đỗ xe ở dưới tầng.\” Thôi Huyền Tuấn nói. Cậu không cố ý chờ đợi, chỉ là biết Trịnh Chí Huấn sẽ đến cho nên đứng ngồi không yên mất nửa tiếng, ở dưới tầng có tiếng động gì là nhịn không được đứng bên cửa sổ quan sát.

\”Cậu ăn trưa chưa?\” Lúc đóng cửa lại, Thôi Huyền Tuấn hỏi Trịnh Chí Huấn.

\”Chưa, cậu thì sao?\”

\”Đang chuẩn bị nấu.\” Thôi Huyền Tuấn gãi tai, \”Chỉ có hai món, nếu không đủ có thể gọi đồ ăn tới, chỉ là giao tới sẽ hơi chậm.\”

\”Đủ rồi.\” Trịnh Chí Huấn nói, \”Tôi cũng không đói lắm.\”

Thôi Huyền Tuấn gật đầu, còn muốn nói gì đó nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Trịnh Chí Huấn cậu lại mất tự nhiên sờ sờ sau tai, xoay người đi vào phòng bếp.

\”Món gì vậy?\” Trịnh Chí Huấn đặt chìa khóa xe lên bàn, đi vào phòng bếp.

\”Canh thịt bò nấu khoai sọ, cải thìa.\” Một củ khoai sọ bay khỏi tay lúc Thôi Huyền Tuấn trả lời, rơi xuống bồn nước.

Bình thường Thôi Huyền Tuấn không hay nấu ăn, chủ yếu ăn cơm chiên hoặc mì, chỉ là tối hôm qua không thi đấu cho nên đặc biệt nấu đồ ăn mang đến viện điều dưỡng ăn tối cùng Diệp Vân Hoa. Hôm nay những thứ này là những thứ còn sót lại từ việc nấu ăn chưa xong của ngày hôm qua.

\”Tôi có thể giúp gì không?\” Trịnh Chí Huấn hỏi.

Anh vừa dứt lời, một củ khoai sọ lại từ trong tay Thôi Huyền Tuấn bay ra, Trịnh Chí Huấn giúp cậu nhặt khoai sọ rồi rửa sạch dưới vòi nước, thông cảm nói: \”Biết rồi, tôi ra phòng khách chờ cậu.\”

Thôi Huyền Tuấn nhìn thớt gật đầu.

Ở trong phòng khách chưa đầy hai phút, Trịnh Chí Huấn đã bị muỗi đốt, trên mu bàn tay anh nổi lên một vết phồng nhỏ. Trịnh Chí Huấn nhìn chằm chằm vào vết phồng trong vài giây, tắt điện thoại đứng dậy, đi đến cửa bếp nói: \”Tôi bị muỗi nhà cậu đốt.\”

Anh nói như vậy khiến cho Thôi Huyền Tuấn tưởng rằng nhà mình nuôi một con muỗi làm thú cưng, bây giờ Trịnh Chí Huấn bị cắn nên muốn quy trách nhiệm. Bầu không khí im lặng một hồi, Thôi Huyền Tuấn đặt đồ ăn xuống: \”Tôi đi lấy thuốc mỡ.\”

\”Ở đâu? Tôi tự lấy.\”

\”Trong ngăn bàn.\”

\”Được.\”

Trịnh Chí Huấn đi vào phòng, trên bàn vẫn còn rải rác sách vở và đề kiểm tra, bút và nắp bút vương vãi một bên. Trịnh Chí Huấn đậy nắp bút lại sau đó mở ngăn kéo. Theo quán tính khi vừa kéo ra, nắp hộp thiếc trong ngăn kéo hơi hở ra, thứ đó trông có vẻ như chuyên dùng để đựng đồ gì đó, Trịnh Chí Huấn cho rằng bên trong chắc là thuốc mỡ nên đã nhấc nắp lên.

Ngạc nhiên thay, bên trong chỉ có một đống rác.

Không có ý chế nhạo hay khinh thường, nhưng chúng thật sự trông giống như rác.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.