[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng – 37 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng - 37

Sau khi tan học vào thứ sáu, Trịnh Chí Huấn thu dọn cặp sách, nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy Lý Minh Hưởng đang đứng ở hành lang của tòa nhà dạy học đối diện, đang giả làm một kẻ ngốc ngây thơ bắt chuyện với Lưu Mẫn Tích.

Buổi trưa Tiểu Phong đã gửi tin nhắn tới, nói với Trịnh Chí Huấn rằng tối nay Số 17 không được xếp lịch thi đấu. Tài xế đã chờ sẵn ở cổng trường, hôm nay Trịnh Thừa Dự về nhà, Trịnh Chí Huấn phải về ăn cơm tối.

\”Chủ tịch vừa xuống máy bay, ước chừng một tiếng rưỡi nữa sẽ về đến nhà.\” Tài xế chậm rãi nói với Trịnh Chí Huấn.

\”Được.\”

Trịnh Chí Huấn dựa vào lưng ghế, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Con đường dành cho xe đạp trước cổng trường dự bị lúc nào cũng vắng tanh, thỉnh thoảng có vài chiếc xe máy lướt qua.

Ánh chiều tà chiếu qua, Trịnh Chí Huấn hơi thẳng người dậy một chút, nheo mắt lại trong ánh sáng chói lòa.

Vẫn là chiếc xe đạp cũ không phù hợp với đám đông đó, gió thổi tung mái tóc và bộ đồng phục học sinh của alpha, dưới ánh mặt trời lặn trông cậu như một viên hổ phách.

Mỗi lần nhìn Thôi Huyền Tuấn, Trịnh Chí Huấn đều cảm thấy thế giới trở nên yên tĩnh hơn, đây là một cảm giác rất kỳ lạ. Xe chạy ngang qua, Trịnh Chí Huấn đột nhiên đưa tay ra, đặt sườn mặt của Thôi Huyền Tuấn vào giữa ngón trỏ và ngón cái, bóp nhẹ.

Lần này Trịnh Thanh Mặc không trở về, Trịnh Chí Huấn ở trong phòng làm bài tập, đợi đến khi thời gian gần tới anh mới xuống lầu đi tới nhà ăn, ngồi trên ghế chờ Trịnh Thừa Dự.

Mười phút sau xe lái vào vườn hoa, Trịnh Thừa Dự xuống xe, còn có một thư ký beta xách cặp đi theo sau lưng ông.

\”Ba.\” Trịnh Chí Huấn đứng dậy.

Trịnh Thừa Dự liếc mắt nhìn Trịnh Chí Huấn, cởi cúc áo Âu phục, ngồi lên ghế: \”Ăn thôi.\”

Lại là một bữa ăn không đối thoại, sau khi ăn vài miếng, Trịnh Thừa Dự đặt dụng cụ ăn uống xuống, đứng dậy đi vào phòng làm việc. Sau khi Trịnh Thừa Dự rời đi, thư ký beta đến nhà ăn, đặt một túi hồ sơ lên ​​bàn.

Anh ta không nói trong túi đựng hồ sơ là gì, nhưng Trịnh Chí Huấn có thể đoán được, anh hỏi: \”Ba tôi đã xem qua chưa?\”

\”Vẫn chưa.\” Thư ký trả lời: \”Chủ tịch tạm thời chưa có thời gian xem.\”

\”Được rồi, cảm ơn.\” Trịnh Chí Huấn nói.

Buổi tối Trịnh Thừa Dự ra ngoài dự yến tiệc, Trịnh Chí Huấn tắm rửa xong đứng ở ngoài ban công, vừa chải đầu vừa gửi tin nhắn cho Thôi Huyền Tuấn: Hôm nay thi đấu chưa?

Đây là lần đầu tiên anh gửi tin nhắn cho Thôi Huyền Tuấn, hai phút sau, Trịnh Chí Huấn nhận được phản hồi, Thôi Huyền Tuấn nói: Không, hôm nay không có trận đấu, cậu đến phía Tây thành phố rồi sao?

Câu này có nghĩa là Thôi Huyền Tuấn hiện đang không ở phía Tây thành phố, hẳn là đang ở nhà. Trịnh Chí Huấn trả lời: Có chút việc, hôm nay không đi nên không biết có phải cậu đang nói dối không.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.