[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng – 36 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng - 36

Khu phố cũ cách trường dự bị gần nên chỉ cần lái xe mười phút đã đến. Trong ngõ hẹp, Trịnh Chí Huấn đậu xe ở ven đường rồi cùng Thôi Huyền Tuấn đi vào.

Thôi Huyền Tuấn phản xạ chậm, lúc này mới bắt đầu lo lắng liệu Trịnh Chí Huấn ăn có quen không. Cậu có hơi do dự, cảnh báo trước cho Trịnh Chí Huấn: \”Cửa hàng rất nhỏ, có thể cũng không sạch sẽ lắm.\”

\”Không sao.\” Trịnh Chí Huấn quay đầu nhìn cậu, cười nói: \”Trước đây tôi và Quân Trì cũng thường ăn quán lề đường.\”

Thôi Huyền Tuấn thả lỏng một chút, thử tiếp lời: \”Lý Minh Hưởng thì sao?\”

Thật ngạc nhiên khi cậu tiếp tục đặt câu hỏi, Trịnh Chí Huấn nói: \” Lý Minh Hưởng mấy năm nay đều ở nước ngoài, học kỳ này mới trở về.\”

\”Các cậu. . . có quan hệ rất tốt.\”

Không biết vì sao, Trịnh Chí Huấn cảm thấy Thôi Huyền Tuấn giống như một người máy thông minh đang cố gắng giao tiếp với con người, rất nghiêm túc nhưng cũng vụng về. Trịnh Chí Huấn gật đầu: \”Đúng vậy, ba đứa bọn tôi từ nhỏ đến lớn cùng nhau trưởng thành.\”

Vẻ mặt của Thôi Huyền Tuấn hơi sửng sốt một lát, trông có vẻ như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn mím môi không nói nữa.

Trời nhiều mây nên chắc là sắp mưa. Trong cửa hàng có hơi đông đúc, đều là người tan làm xong đến đây ăn tối. Trịnh Chí Huấn và Thôi Huyền Tuấn tìm một cái bàn vuông nhỏ ở trong góc, một bên bàn dựa vào tường, bên còn lại đặt mấy thùng bia, hai người chỉ có thể ngồi ở góc bàn.

\”Cậu muốn ăn gì?\” Thôi Huyền Tuấn hỏi.

Bên trong cửa hàng rất ồn ào, Trịnh Chí Huấn không nghe được giọng nói của Thôi Huyền Tuấn nhưng từ khẩu hình miệng của cậu có thể đoán được cậu đang hỏi gì. Thế nhưng Trịnh Chí Huấn vẫn nói: \”Cái gì?\”

Sau đó Thôi Huyền Tuấn ghé sát vào tai Trịnh Chí Huấn: \”Cậu muốn ăn gì?\”

\”Giống cậu đi.\” Trịnh Chí Huấn trả lời.

\”Có muốn ăn rau mùi và hành lá không? Còn cả giấm và ớt nữa.\”

\”Đều không muốn.\”

Thôi Huyền Tuấn gật đầu, đứng dậy đi gọi món. Cậu đứng trước quầy, dáng người cao, trên cổ dán vài miếng băng cá nhân hình gấu xiêu xiêu vẹo vẹo, trông trẻ tuổi đến mức không phù hợp với nơi này.

Không chỉ cửa hàng này mà tất cả mọi nơi có Thôi Huyền Tuấn trong đó, bao gồm cả lồng bát giác đầy bạo lực và máu me.

Ăn mì được một nửa thì bên ngoài trời đổ mưa to, Thôi Huyền Tuấn lại bắt đầu rơi vào lo lắng, cậu không quan tâm mình có bị ướt hay không, đây không phải chuyện gì lớn. Lúc cậu một mình đều không mang theo ô nhưng điều này cũng không gây cản trở việc cậu cho rằng Trịnh Chí Huấn không thể bị mắc mưa.

Điện thoại di động của Trịnh Chí Huấn lại vang lên, anh liếc nhìn màn hình rồi nói với Thôi Huyền Tuấn: \”Tôi ra ngoài nghe điện thoại.\”

Qua cửa sổ, Thôi Huyền Tuấn nhìn thấy Trịnh Chí Huấn đứng trong hành lang, nước mưa nhỏ xuống từ mái hiên rơi xuống trước mặt anh khoảng hai mươi centimét. Vẻ mặt Trịnh Chí Huấn lạnh lùng, lông mi rủ xuống, mỗi câu nói đều rất ngắn, dáng vẻ giống như không muốn nói nhiều.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.