Đáng tiếc là trọng điểm của Thôi Huyền Tuấn không nhằm vào câu hỏi của Trịnh Chí Huấn, bởi vì cậu hoàn toàn không cảm thấy việc bị Đường Phi Dịch bóp cổ là chuyện đáng chú ý, so với những vết thương mà cậu phải chịu sau khi đánh quyền anh thì thật sự quá không đáng kể.
Thôi Huyền Tuấn chỉ không hiểu tại sao Trịnh Chí Huấn lại nắm cổ cậu nhẹ như vậy, dùng lực nhẹ đến mức khiến cậu có hơi nhột, cậu cảm thấy Trịnh Chí Huấn còn có thể dùng lực nhiều thêm một chút.
\”Có chút mâu thuẫn với người trong câu lạc bộ.\” Thôi Huyền Tuấn nói, \”Không sao đâu.\”
Cậu thật sự không giỏi nói dối, ánh mắt né tránh, còn phải dựa vào những động tác nhỏ khác để che đậy. Thôi Huyền Tuấn đưa tay lên, đầu ngón tay chạm vào mu bàn tay của Trịnh Chí Huấn.
Trịnh Chí Huấn không nói gì, anh buông tay ra nhưng ánh mắt vẫn đặt trên cổ Thôi Huyền Tuấn. Anh dùng mặt trong ngón tay vuốt ve vết hằn kia, yết hầu của Thôi Huyền Tuấn lăn xuống theo chuyển động của Trịnh Chí Huấn, nhìn anh không chớp mắt.
\”Không đau đâu.\” Thôi Huyền Tuấn lại nói, mặc dù cậu biết Trịnh Chí Huấn hẳn là không quan tâm cái này.
\”Vậy cái gì mới khiến cậu thấy đau?\” Một lúc sau, Trịnh Chí Huấn có chút lạnh lùng hiếm thấy hỏi cậu.
Thôi Huyền Tuấn cảm nhận được áp suất không khí thấp nhưng lại không thể tìm ra vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu. Cậu đoán Trịnh Chí Huấn chắc là có chuyện gì không vui, do dự một lát rồi hỏi: \”Có chuyện gì làm cậu không vui sao? Không phiền thì có thể nói với tôi.\”
Để chứng minh mình là một cái thùng rác cảm xúc đủ tiêu chuẩn, Thôi Huyền Tuấn nói thêm: \”Tôi sẽ không nói với ai đâu.\”
Dáng vẻ vừa thận trọng vừa mờ mịt này của cậu luôn có thể dễ dàng lấy lòng một vài người, Trịnh Chí Huấn mỉm cười, dường như có chút bất đắc dĩ: \”Cậu thật sự sẽ không bị người khác lừa gạt đấy chứ?\”
Là một câu hỏi không hiểu ra sao, nhưng Thôi Huyền Tuấn lắc đầu và trả lời nghiêm túc: \”Không đâu.\”
Ở tất cả mọi nơi trừ trước mặt Trịnh Chí Huấn, Thôi Huyền Tuấn gần như đều tràn đầy sự phòng thủ và cảnh giác, không gây chuyện cũng không kích động, có thể được xem như đàn gảy tai trâu.
\”Chắc không?\” Trịnh Chí Huấn lại cười.
Anh đột nhiên tiến lên nửa bước, nghiêng đầu sang một bên rồi đưa tay về phía Thôi Huyền Tuấn. Lúc này Thôi Huyền Tuấn còn tưởng rằng anh đang định tiến tới để ôm cậu nhưng động tác của Trịnh Chí Huấn quá có tính mê hoặc, lúc đến gần Thôi Huyền Tuấn đã phải căng thẳng nín thở, hai tay đặt lên eo anh theo bản năng. Hơi nước và pheromone vừa nhạt vừa mát trên người Trịnh Chí Huấn bao vây lấy cậu, thế nhưng hơi thở phả vào cổ Thôi Huyền Tuấn của anh lại ấm áp khiến cho Thôi Huyền Tuấn cảm thấy tê dại từ da đầu đến tận đầu ngón tay, ánh mắt bất động dán chặt vào Trịnh Chí Huấn.
Cọt kẹt một tiếng, Trịnh Chí Huấn mở cánh cửa ngăn tủ ở bên cạnh đầu Thôi Huyền Tuấn, lấy một thứ từ trong đó ra.
Hôm nay anh và Thôi Huyền Tuấn rút trúng cùng một phòng thay đồ, thậm chí tủ để đồ cũng cách nhau rất gần, chỉ là Trịnh Chí Huấn đến hơi muộn một chút, lúc anh đến phòng thay đồ thì Thôi Huyền Tuấn đã lên lớp rồi.