Sau giờ học ngày thứ hai, Thôi Huyền Tuấn đến câu lạc bộ. Khoảng thời gian này cậu sẽ đến đây làm thêm khi rảnh rỗi, hôm qua lúc đến viện điều dưỡng, Châu Trinh nói đã đổi thuốc mới cho Diệp Vân Hoa, đắt hơn loại trước một chút nhưng hiệu quả chữa bệnh sẽ tốt hơn, tác dụng phụ cũng sẽ giảm đi tương đối.
Chi tiêu ngày một tăng, chỉ dựa vào một tuần chơi một trận để chống đỡ là quá khó khăn, chưa kể thỉnh thoảng còn bị xếp cho trận giải trí không lấy tiền.
Hơn mười giờ, Thôi Huyền Tuấn trở lại hậu trường, bỏ mũ xuống uống một ngụm nước, một võ sĩ quyền anh mở cửa bước vào lấy túi, trước khi đi còn nhỏ giọng nói: \”Ông chủ đến rồi.\”
Thôi Huyền Tuấn quay đầu lại nhìn hắn, võ sĩ đã vội vàng ra ngoài. Thôi Huyền Tuấn không do dự nhiều, lập tức lấy cặp sách từ trong ngăn tủ, nhưng cậu vừa đứng thẳng dậy thì cửa đã bị đẩy ra, vệ sĩ alpha cao lớn đứng ở bên cửa, mặt không biểu cảm nói với cậu: \”Ông chủ sẽ đến ngay, cậu đợi ở đây.\”
\”Được.\” Thôi Huyền Tuấn đặt cặp sách lên bàn.
Vài phút sau, Đường Phi Dịch đi vào phòng, gã khóa trái cửa lại, đi đến bàn và ném lên đó một chồng ảnh trước mặt Thôi Huyền Tuấn. Đường Phi Dịch ngồi xuống ghế châm một điếu thuốc, sau khi nhả ra một hơi, gã ngẩng đầu lên nhìn Thôi Huyền Tuấn.
Thôi Huyền Tuấn cầm ảnh lên, xem từng bức một, vẻ mặt của cậu không hề thay đổi nhưng có thể nhận ra là đang vô cùng nghiêm túc.
Bởi vì trong ảnh đều là cậu và Trịnh Chí Huấn, Trịnh Chí Huấn ôm cậu đang say khướt vào phòng thay đồ, hai người cùng nhau xếp đồ trong máy bán nước ở sảnh lớn, cậu dùng gôm đánh đầu cơ của Trịnh Chí Huấn trong phòng bida… Có gần có xa, mơ hồ lẫn rõ ràng, khoảng hơn mười mấy tấm.
Cậu càng xem càng nghiêm túc, sắc mặt Đường Phi Dịch càng trở nên u ám, Thôi Huyền Tuấn chưa bao giờ quan tâm quá nhiều đến thứ gì như vậy.
\”Xem đủ chưa?\” Đường Phi Dịch búng tàn thuốc hỏi.
Thôi Huyền Tuấn xếp các bức ảnh lại với nhau, mặt trong ngón tay chạm vào các cạnh, giống như bị ám ảnh cưỡng chế muốn sắp xếp các góc không bằng phẳng lại cho thẳng. Cậu hỏi: \”Anh có ý gì?\”
\”Tôi nói sao mà cậu lại không nhắc đến chuyện tăng thêm trận đấu nữa, ra là đã vớ được một con gà đẻ trứng vàng.\” Đường Phi Dịch dựa vào ghế, đánh giá Thôi Huyền Tuấn từ trên xuống dưới, \”Sao, vào trường dự bị hơn hai năm cuối cùng cũng thông suốt rồi à?\”
Từ lời gã nói có thể nghe ra được là gã đã điều tra Trịnh Chí Huấn, Thôi Huyền Tuấn đột nhiên nhìn chằm chằm gã, nhưng Đường Phi Dịch lại cười: \”Căng thẳng cái gì?\”
\”Người ta cũng không cần cậu căng thẳng đâu, suy cho cùng cũng là bạn của Cố Quân Trì.\” Đường Phi Dịch ném tàn thuốc xuống đất, thứ làm gã phát cáu nhất chính là điểm này. Hai alpha đó có quan hệ không bình thường với Cố Quân Trì nhưng mình lại tra không ra bất kỳ thông tin cá nhân nào về bọn họ, có thể giữ bí mật được đến mức này cho thấy gia đình bọn họ ít nhất có bối cảnh ở cấp liên minh.