Lúc Thôi Huyền Tuấn đứng giữa hai chân Trịnh Chí Huấn, trong miệng cậu vẫn còn ngậm một miếng kem. Vì quá căng thẳng cộng thêm còn nghĩ rằng không được lãng phí nên trước khi đứng dậy đã bỏ nốt miếng kem cuối cùng vào miệng.
Cậu cảm thấy trong mắt Trịnh Chí Huấn bây giờ, mình chắc hẳn là loại alpha lợi dụng lúc người khác lâm nguy giống như khi omega đến kỳ động dục, bởi vì Trịnh Chí Huấn vẫn luôn dùng ánh mắt dò xét nhìn cậu chằm chằm, Thôi Huyền Tuấn không dám ngẩng đầu lên.
\”Có thể cho tôi mượn vòng tay được không?\” Thôi Huyền Tuấn quỳ một gối xuống trước mặt Trịnh Chí Huấn, cúi đầu hỏi.
Cậu muốn ngăn pheromone của mình lại, dù sao thì pheromone của alpha đối với Trịnh Chí Huấn mà nói không có bất kỳ hiệu quả kích thích động dục gì cả, hẳn là sẽ chỉ khiến cho anh muốn đánh người mà thôi.
Trịnh Chí Huấn không trả lời mà đứng thẳng dậy tháo vòng tay ra, sau đó nắm lấy tay Thôi Huyền Tuấn rồi đeo vào cho cậu.
Đầu gối còn lại của Thôi Huyền Tuấn cũng đặt xuống, hoàn toàn là tư thế quỳ xuống. Trên đầu hơi nặng, là do Trịnh Chí Huấn đặt tay lên đỉnh đầu cậu, Thôi Huyền Tuấn tưởng rằng Trịnh Chí Huấn rốt cuộc cũng khôi phục lại lý trí nên đẩy cậu ra, nhưng Trịnh Chí Huấn chỉ luồn ngón tay vào trong tóc cậu, mặt trong ngón tay vuốt ve da đầu, cột sống cậu ngay lập tức cũng tê liệt theo đó.
Cậu không biết tại sao Trịnh Chí Huấn lại không từ chối, nhưng đây chưa phải là chuyện khó hiểu nhất trên đời. Thôi Huyền Tuấn bỏ cuộc không nghĩ nữa, dù sao trước mặt Trịnh Chí Huấn cậu vẫn luôn chẳng có năng lực suy nghĩ gì.
Vào giây phút kết thúc, động tác rút ra của Trịnh Chí Huấn đã được xem là kịp thời, thế nhưng vẫn bắn một ít vào trong miệng Thôi Huyền Tuấn, còn lại đều dây ra mặt và môi cậu, còn chảy xuống theo đường cằm và nhỏ lên phần áo trước ngực.
Biểu cảm của Thôi Huyền Tuấn trông có vẻ hơi mờ mịt, cậu không hề do dự nuốt những thứ trong miệng xuống, sau đó hơi há miệng thở gấp. Cậu ngẩng đầu lên nhìn Trịnh Chí Huấn nhưng bởi vì quá trình vừa rồi hít thở không thoải mái nên trong mắt Thôi Huyền Tuấn trào ra một ít nước mắt, không nhìn rõ biểu cảm của Trịnh Chí Huấn. Cậu mở đôi mắt phiếm đỏ ra, đoán là bây giờ mình nhất định trông cực kỳ khó coi, cả mặt toàn là tinh dịch, hơn nữa có lẽ còn đang dùng một ánh mắt có thể xem như si mê để nhìn chằm chằm đối phương, đây là việc mà chỉ có biến thái mới làm.
Trịnh Chí Huấn dường như đang nhìn cậu vài giây, sau đó đưa tay rút ba tờ khăn giấy giúp Thôi Huyền Tuấn lau đi thứ đồ trên mặt.
\”Cơ hội thứ hai…\” Thôi Huyền Tuấn đột nhiên tự lẩm bẩm: \”Dùng mất rồi.\”
Môi cậu có hơi sưng, mang theo vết đỏ mà bình thường sẽ không có, vết bầm ở khóe miệng vẫn chưa tan. Trịnh Chí Huấn cúi người ghé sát vào cậu, ngay khi sắp hôn lên môi Thôi Huyền Tuấn, anh nghiêng đầu đi, thơm lên má phải của Thôi Huyền Tuấn.
\”Lần này không tính.\” Trịnh Chí Huấn nói.
Anh ghé vào rất sát, trong mắt Trịnh Chí Huấn không nhìn ra cảm xúc gì đặc biệt, chỉ là ánh mắt có hơi nặng nề, nụ hôn của anh giống như vừa là khen thưởng vừa là an ủi, tóm lại sẽ không phải là thân mật hay yêu thích. Anh nói lần này không tính vào trong ba cơ hội kia, Thôi Huyền Tuấn nhất thời không phản ứng kịp, chỉ cảm thấy tay Trịnh Chí Huấn di chuyển xuống eo mình, lúc này Thôi Huyền Tuấn phản ứng rất nhanh, lập tức nắm lấy tay Trịnh Chí Huấn.