[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng – 41 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng - 41

Thôi Huyền Tuấn muốn mở mắt ra nhưng không có sức lực, cũng không muốn nhìn thấy người trước mặt mình, vậy nên thôi đi. Cậu không cảm nhận được đau đớn đến đâu, chỉ cảm thấy trên cánh tay hơi bỏng nên co rúm người lại theo bản năng.

Ý thức mơ hồ, Thôi Huyền Tuấn chỉ cảm thấy may mắn vì hôm nay nhóm Trịnh Chí Huấn không đến xem cậu thi đấu, nếu không sẽ đụng phải Đường Phi Dịch, sẽ gây ra rắc rối cho Trịnh Chí Huấn.

Hơn nữa mình còn bị hành hạ đến mức này, thật sự quá khó coi.

Đường Phi Dịch ném điếu thuốc đã tắt trên cánh tay Thôi Huyền Tuấn xuống đất rồi lại châm một điếu khác. Gã rít một hơi, thờ ơ nói: \”Vẫn là câu đó, tốt nhất đừng để tôi tra ra được cậu thông đồng với người khác chia phần. Ngày đầu tiên cậu tới tôi đã nói cho cậu biết quy tắc ở đây, võ sĩ gần đây nhất làm thế này đã bị tàn phế từ lâu rồi, cậu có muốn làm người thứ hai không?\”

\”…\” Thôi Huyền Tuấn khó khăn mở miệng nói: \”Tôi không đánh nữa.\”

\”Cái gì?\” Đường Phi Dịch giễu cợt.

\”Tôi không đánh nữa.\” Giọng nói của Thôi Huyền Tuấn khàn khàn, lặp lại lần nữa.

\”Sao vậy, cảm thấy leo lên được nhóm của Cố Quân Trì, cánh cứng rồi à?\” Đường Phi Dịch đến gần Thôi Huyền Tuấn thêm một bước, cúi người nắm lấy cằm cậu, \”Thôi Huyền Tuấn, từ khi nào mà cậu lại thích nằm mơ giữa ban ngày như vậy hả?\”

\”Con người phải có tự giác, ở lại nơi mà mình phải ở.\” Đường Phi Dịch nói, rít một hơi thuốc, ngọn lửa trên đầu điếu thuốc đột nhiên bùng cháy rực rỡ, gã lại đưa đầu mẩu thuốc về phía Thôi Huyền Tuấn, nhắc nhở cậu, \”Con chuột dưới cống ngầm, chưa bò lên đến bờ mà đã muốn bay lên trời rồi, như vậy không được đâu…\”

Lúc tàn thuốc sắp sửa làm bỏng cánh tay Thôi Huyền Tuấn, cọt kẹt một tiếng, cửa bị đẩy ra, Đường Phi Dịch đột nhiên quay đầu lại: \”Ai—\”

Âm cuối còn chưa dứt đã có người dùng một chân đá vào vai gã, ngay vị trí gần cổ. Đường Phi Dịch ngã vào tường, ăn đau chửi thề một tiếng, lập tức đứng dậy định đánh trả nhưng trong bóng tối truyền đến một tiếng máy móc giòn giã, giống như công tắc, động tác của gã đột ngột dừng lại.

Trịnh Chí Huấn ngồi xổm xuống, chạm vào mặt Thôi Huyền Tuấn, sờ được một mảng ẩm ướt và nhớp nháp. Anh quay đầu lại, Đường Phi Dịch đang đứng đó bất động, trên thái dương đặt một khẩu súng lục.

\”Lại là mày à?\” Đường Phi Dịch nhìn chằm chằm Trịnh Chí Huấn, gã không nhìn rõ mặt Trịnh Chí Huấn nhưng có thể đoán được. Đường Phi Dịch cười nói: \”Lần đầu tiên nhìn thấy mày ở sau hậu trường tao đã cảm thấy rất quen, nhưng mãi vẫn không nhớ ra.\”

Gã rít lên một tiếng phiền não: \”Mày rốt cuộc là thằng nào?\”

Trịnh Chí Huấn nói: \”Bắt hắn câm miệng đi.\”

Câu này là nói với vệ sĩ, vừa dứt lời, vệ sĩ lấy súng xuống, đồng thời dùng cùi chỏ đánh vào đầu Đường Phi Dịch khiến gã bất tỉnh.

\”Thôi Huyền Tuấn.\” Trịnh Chí Huấn hạ giọng, \”Chỗ nào là đau nhất?\”

\”Không có…\” Thôi Huyền Tuấn mở mắt ra từng chút một, cậu thật sự không cảm thấy đau, chỉ là rất mệt. Thôi Huyền Tuấn hỏi, \”Đã muộn như vậy rồi, tại sao cậu… lại đến đây?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.