[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng – 26 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng - 26

Lúc Thôi Huyền Tuấn thức dậy với cảm giác khô nóng khắp người thì trong phòng đã được bao phủ bởi một màu vàng ấm áp, đã là buổi chiều rồi.

Chiếc quạt vẫn đang thổi, Thôi Huyền Tuấn kéo chăn xuống một chút, hít một hơi dài. Lúc này cậu đang nằm thẳng, khi vừa quay đầu lại, Thôi Huyền Tuấn sững sờ nhìn cái ghế trước bàn học, Trịnh Chí Huấn vẫn ngồi ở đó, một tay chống cằm, tựa như đang nhìn cậu.

Ánh chiều tà xuyên qua rèm cửa chiếu vào Trịnh Chí Huấn, khiến cho cả người anh trông có vẻ rất không chân thật.

Con ngươi của Thôi Huyền Tuấn chậm rãi chuyển động mấy lần, ánh mắt chậm rãi và cẩn thận nhìn từ ngón tay, bả vai, cằm, mũi cho đến lông mày của Trịnh Chí Huấn. Hai mắt cậu chưa đủ tỉnh táo, lông mi rủ xuống, đang ở trạng thái nửa mê nửa tỉnh.

Nếu như nói việc Trịnh Chí Huấn tới nhà cậu vào buổi trưa là sự thật, vậy thì Thôi Huyền Tuấn tin chắc rằng Trịnh Chí Huấn của hiện tại thật sự là cậu đang nằm mơ.

Nếu không thì cậu sẽ không có dũng khí nhìn thẳng vào mắt Trịnh Chí Huấn như thế này.

Thôi Huyền Tuấn không thường xuyên mơ thấy Trịnh Chí Huấn, một năm chưa đến vài lần. Cậu không hy vọng sẽ mơ thấy, bởi vì khoảng cách giữa giấc mơ và hiện thực quá lớn, rất dễ khiến tâm trạng của con người ta xuống dốc sau khi tỉnh dậy. Nhưng mỗi khi mơ thấy, Thôi Huyền Tuấn đều vô cùng trân trọng.

Cậu cố gắng giữ ánh mắt và tư thế bình tĩnh nhìn Trịnh Chí Huấn, sau đó nghiêng người qua, yên lặng đối mặt với Trịnh Chí Huấn.

Tay trái Trịnh Chí Huấn đặt lên đầu gối, đột nhiên hơi cử động, sự chú ý của Thôi Huyền Tuấn đã lập tức bị thu hút, nhìn theo tay trái của anh.

Năm ngón tay vừa dài vừa trắng nõn, khớp xương rõ ràng, bụng ngón trỏ ép vào đầu gối, đang ma sát với một lực rất nhỏ. Thôi Huyền Tuấn nhìn vài giây, không biết vì sao lại bị động tác nhỏ nhặt này làm cho mặt và tai trở nên nóng bừng, sống lưng cũng tê dại, như thể ngón tay Trịnh Chí Huấn đang vuốt ve lưng cậu vậy.

Thôi Huyền Tuấn nuốt nước bọt, alpha trong kỳ mẫn cảm không thể chịu được thử thách, cậu cảm thấy vô cùng hổ thẹn vì sự liên tưởng này của mình, mặt đỏ tía tai quay lưng lại với Trịnh Chí Huấn. Quá nóng rồi, Thôi Huyền Tuấn đưa tay nắm lấy cổ áo phông đằng sau của mình rồi kéo lên, cởi áo ra, để lộ tấm lưng trần. Rõ ràng là một giấc mơ thế nhưng Thôi Huyền Tuấn lại cảm thấy ánh mắt đặt trên lưng cậu của Trịnh Chí Huấn dường như có sức nặng. Thôi Huyền Tuấn hít sâu vài hơi, lại xoay người lại, trong con ngươi sáng ngời phản chiếu bóng dáng của Trịnh Chí Huấn.

Cái chăn vẫn còn đắp đến eo, Thôi Huyền Tuấn giơ chân phải lên kẹp chăn. Sau khi giằng co mất mấy giây, Thôi Huyền Tuấn mới duỗi tay ra rồi thò tay vào trong chăn.

Kinh nghiệm của cậu trên phương diện này về cơ bản là bằng 0, kỳ mẫn cảm trước đây phần lớn là dựa vào chất ức chế để vượt qua, chỉ có một vài lần hiếm hoi mới có suy nghĩ này. Thế nhưng bởi vì những nguyên nhân như trí tưởng tượng không đủ phong phú hay là quá xấu hổ, cậu chỉ sờ được vài cái đã bỏ cuộc rồi đợi cho phản ứng cơ thể tự động biến mất.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.