[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng – 27 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng - 27

Kỳ mẫn cảm lần này của Thôi Huyền Tuấn cũng xem như khá ngắn, thứ hai cậu xin nghỉ học, cộng thêm cuối tuần nữa thì tổng cộng chưa đến ba ngày. Trong tiết học bơi chiều thứ ba, Thôi Huyền Tuấn mang hộp giữ nhiệt đến bể bơi, mặc dù cậu không biết liệu Trịnh Chí Huấn có đến lớp hay không.

Sau khi tiết học bơi bắt đầu, Thôi Huyền Tuấn không nhìn thấy Trịnh Chí Huấn, đoán rằng hôm nay anh có thể sẽ không đến.

Thế nhưng hai mươi phút sau, Thôi Huyền Tuấn đang luyện tập giữa chừng thì vô tình ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy Trịnh Chí Huấn đang đi xuống bậc thang ở lối ra, hơn nữa còn nhìn về phía cậu.

Mấy ngày nay Thôi Huyền Tuấn vẫn luôn suy nghĩ không biết Trịnh Chí Huấn có phát hiện ra điều gì hay không, đáp án cuối cùng cũng không dám chắc. Từ thái độ của Trịnh Chí Huấn mà nói, xem ra anh cũng không để bụng chuyện này, có lẽ anh cảm thấy đó là chuyện bình thường cũng không chừng, dù sao vẫn là kỳ mẫn cảm, các phản ứng khác nhau của cơ thể là quá thường thấy.

Bất kể thế nào thì Thôi Huyền Tuấn vẫn muốn trốn đi theo bản năng, trước mắt cậu vẫn ngâm mình trong bể bơi và chỉ có thể trốn ở trong nước.

Cậu lặn xuống nước, bơi theo đường bơi giống như khi luyện tập bình thường nhưng trong quá trình này, cậu mơ hồ nhìn thấy một người đang đi về phía bờ, sau đó cậu cũng chậm chạp lặn về phía trước theo đó.

Sau khi bơi đến điểm cuối, Thôi Huyền Tuấn vẫn chưa lên khỏi mặt nước, cả người vẫn đang chìm dưới nước. Đến khi ngẩng đầu nhìn lên, đối phương đã đứng ở nơi đó, dáng vẻ vô cùng kiên nhẫn.

Thôi Huyền Tuấn biết hành động này của mình ngu xuẩn đến mức buồn cười, nhưng cậu cũng đã làm như vậy rồi.

Không may ở chỗ lúc xuống nước quá căng thẳng nên Thôi Huyền Tuấn đã không hít đủ oxy, bây giờ cậu có hơi chịu không nổi.

Thôi Huyền Tuấn không nhịn được nhả ra hai bong bóng nước.

Ba mươi giây sau, cậu thò đầu lên khỏi mặt nước, thở hồng hộc.

Trịnh Chí Huấn đứng trên bờ, trong tay cầm một cặp kính bơi. Anh cúi đầu nhìn xuống Thôi Huyền Tuấn nói, \”Tôi nhớ là thi cuối kỳ không kiểm tra lặn.\”

\”…\” Thôi Huyền Tuấn lau nước trên mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Trịnh Chí Huấn, may mà cậu đang đeo kính bơi.

Qua một lúc, Thôi Huyền Tuấn hỏi: \”Cậu ở phòng thay đồ số mấy?\”

Trịnh Chí Huấn không trả lời mà lại ngồi xổm xuống nói: \”Nghe không rõ, cậu bơi gần lại chút.\”

Tư thế quỳ một gối của anh trông giống như một nhân viên nuôi dưỡng của thuỷ cung, Thôi Huyền Tuấn cũng giống như một con cá heo nghe theo mệnh lệnh gọi mình rồi bơi qua. Thôi Huyền Tuấn bơi tới vị trí gần bờ, tay chân cứng đờ vì căng thẳng nhưng cũng đành phải cắn răng hỏi lại: \”Cậu ở phòng thay đồ số mấy?\”

\”Sao vậy?\” Vừa hỏi, tay Trịnh Chí Huấn vừa bỏ vào trong bể khuấy nước.

\”Cậu quên cầm hộp giữ nhiệt về, tan học tôi trả lại cho cậu.\” Thôi Huyền Tuấn nói.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.