[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng – 25 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng - 25

Sau khi cửa chống trộm được mở ra, Thôi Huyền Tuấn và Trịnh Chí Huấn đứng đối mặt nhau trong vài giây rồi cậu mới bước sang một bên nhường đường. Thôi Huyền Tuấn hoàn toàn không có kinh nghiệm mời người khác, đặc biệt là mời người mình thích vào nhà. Cậu im lặng một lúc dưới ánh mắt của Trịnh Chí Huấn, cuối cùng mới nói: \”Mời vào.\”

Trịnh Chí Huấn bước một bước vào trong nhà, đứng trước mặt Thôi Huyền Tuấn, giơ tay cầm lấy vành mũ của cậu, nhấc mũ lên để lộ ra cả khuôn mặt. Trịnh Chí Huấn hơi nghiêng đầu nhìn khoé miệng của Thôi Huyền Tuấn, hỏi: \”Còn đau không?\”

\”Không đau nữa rồi.\” Khóe miệng vẫn còn sưng, không thể nào không đau nhưng chút đau đớn này thật sự không đáng kể. Thôi Huyền Tuấn cởi mũ ra, dừng lại một lát rồi mới đóng cửa.

\”Cậu ra ngoài có việc à?\”

\”Mua miếng dán ức chế.\” Thôi Huyền Tuấn ngẩn người, Trịnh Chí Huấn hỏi gì cậu trả lời đó, còn giải thích thêm nguyên nhân, \”Có thể sắp đến kỳ mẫn cảm rồi.\”

\”Tôi có mang hai hộp đến.\” Trịnh Chí Huấn nói.

Anh bước đến chiếc bàn ăn nhỏ, đặt những món đồ trong tay lên bàn. Nhà Thôi Huyền Tuấn không lớn, là loại hai phòng ngủ một phòng khách, cả phòng khách đều trống không đến khó tin, có một cái bàn ăn, một cái ghế, một thùng rác, hiển nhiên có thể thấy rằng chỉ có một người sống ở đây trong thời gian rất dài.

Thôi Huyền Tuấn nhận ra gì đó, vào trong phòng lấy một chiếc ghế khác đặt bên chân Trịnh Chí Huấn. Trên bàn có một cái hộp giữ nhiệt, Trịnh Chí Huấn mở nắp ra, sau đó ngồi xuống, đẩy bát đũa tới trước mặt Thôi Huyền Tuấn.

Thôi Huyền Tuấn do dự một lát, ngồi xuống đối diện Trịnh Chí Huấn, hai tay buông thõng trên đùi, cậu hỏi: \”Sao cậu lại…\”

\”Mang quà đến xin lỗi.\” Trịnh Chí Huấn cười, \”Còn giận không?\”

Không giận, Thôi Huyền Tuấn cảm thấy không có gì phải tức giận, nếu muốn giận thì phải giận chính mình, Thôi Huyền Tuấn không cảm thấy Trịnh Chí Huấn đã làm sai điều gì, anh vốn dĩ không cần nghĩ quá nhiều về những người như mình. Hơn nữa, cho dù Trịnh Chí Huấn có làm sai chuyện gì, Thôi Huyền Tuấn cũng sẽ lập tức bào chữa cho anh ở trong lòng.

\”Tôi không tức giận.\” Thôi Huyền Tuấn hạ thấp giọng nói.

\”Nhưng cậu bảo tôi sau này đừng tới gặp cậu nữa.\”

Thôi Huyền Tuấn hơi nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ suy tư, cậu nhớ hôm qua mình không nói vậy, hình như cậu chỉ bảo Trịnh Chí Huấn sau này đừng đến câu lạc bộ nữa thôi.

Hay là mình nhớ nhầm?

Lúc cậu đang bận nghĩ thì Trịnh Chí Huấn đã đứng dậy: \”Nếu có ý như vậy thì tôi đi trước đây.\”

Thôi Huyền Tuấn hơi sửng sốt, sau đó đưa tay ra theo bản năng rồi lại đột nhiên dừng ở mép bàn, cậu cũng đứng lên, có hơi luống cuống: \”Không phải.\”

Trịnh Chí Huấn nhìn cậu.

\’Không phải không cho cậu đến gặp tôi\’— câu này quá kỳ quặc, Trịnh Chí Huấn có lẽ sẽ không nghĩ nhiều nhưng Thôi Huyền Tuấn hoàn toàn không thể nói ra khỏi miệng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.