Sáng thứ tư, Thôi Huyền Tuấn mơ màng mở mắt ra, nhìn thời gian thì thấy đồng hồ báo thức đã reo đến lần thứ ba, cậu lập tức bật dậy tắm rửa rồi đạp xe đến trường.
Căn tin buổi sáng rất vắng vẻ, thật ra căn tin của trường dự bị luôn vắng vẻ, phần lớn học sinh đều được giúp việc hoặc tài xế đưa cơm đến cho, chỉ có một số ít ăn ở căn tin.
Lưu Mẫn Tích đang ngồi ở chỗ ngồi quen thuộc của mình ăn sáng, Thôi Huyền Tuấn đi tới ngồi xuống đối diện cậu. Lưu Mẫn Tích ngẩng đầu lên, sửng sốt một lát: \”Khoé miệng cậu sao thế kia?\”
Cú đấm vào mặt của vệ sĩ đêm qua quá mạnh khiến cho nửa bên mặt của Thôi Huyền Tuấn hơi sưng, khóe môi cũng có vết bầm rất rõ.
\”Đánh nhau.\” Thôi Huyền Tuấn trả lời.
\”Hôm qua mới thứ ba thôi.\” Lưu Mẫn Tích lập tức cau mày, \”Cậu thêm trận đấu đúng không?\”
\”Không có.\” Thôi Huyền Tuấn cảm thấy hôm nay mình không nên có thói quen ngồi đối diện Lưu Mẫn Tích. Tối hôm qua cậu uống quá nhiều rượu, sáng hôm sau tỉnh dậy tâm trạng vẫn luôn không tốt nên nhất thời không nghĩ đến vết thương trên mặt, thế là đã bị Lưu Mẫn Tích nhận ra.
\”Vậy tại sao lại đánh nhau?\”
Thôi Huyền Tuấn cắn một miếng bánh mì, cụp mắt xuống: \”Đường Phi Dịch bảo tôi đi giúp anh ta uống rượu.\”
\”Đây là chuyện cậu nói cân nhắc kỹ lưỡng sao?\” Lưu Mẫn Tích tức giận đến mức thay đổi sắc mặt, \”Thôi Huyền Tuấn, cậu thật là cố chấp.\”
Nếu có thể thì Lưu Mẫn Tích còn muốn chửi Thôi Huyền Tuấn một trận, nhưng cậu hiểu rõ hơn ai hết Thôi Huyền Tuấn làm như vậy là vì điều gì. Hơn nữa, kiểu người như Thôi Huyền Tuấn cũng sẽ không thay đổi suy nghĩ chỉ vì bị cậu mắng.
\”Sau đó thì sao, sao lại đánh nhau?\” Lưu Mẫn Tích nén giận hỏi tiếp.
\”Tôi muốn về, bọn họ bảo tôi đánh nhau với một vệ sĩ, nếu thắng thì mới được đi.\”
\”Cậu có thắng không?\”
\”Không.\” Thôi Huyền Tuấn lắc đầu, \”Hoà nhau.\”
\”Không thể nào.\” Lưu Mẫn Tích lập tức nói, \”Đường Phi Dịch không thể nào cho cậu hòa được.\”
\”Giữa chừng thì nhóm Cố Quân Trì đến.\”
Một cái tên ngoài ý muốn xuất hiện, Lưu Mẫn Tích suy nghĩ vài giây rồi nói: \”Đường Phi Dịch đã từng làm mích lòng nhà họ Cố, nửa đường Cố Quân Trì đến cắt ngang cũng có thể lắm… Nhưng tôi cảm thấy Cố Quân Trì không giống người nhàn rỗi đi kiếm chuyện, cậu ta không nhàm chán thế đâu.\”
Sau đó cậu thuận miệng hỏi: \”Ngoại trừ Cố Quân Trì, còn có ai nữa? Lý Minh Hưởng?\”
\”Ừm.\”
\”Có phải còn có Trịnh Chí Huấn không? Bọn họ thân nhau như vậy, chắc là đều ở đó nhỉ.\”
Thôi Huyền Tuấn dừng lại một lát mới nói: \”Cậu ấy không có ở đó.\”
\”Trịnh Chí Huấn không có ở đó sao?\” Lưu Mẫn Tích uống một ngụm sữa, tiện thể ngẩng đầu lên nhìn Thôi Huyền Tuấn, thấy biểu cảm của Thôi Huyền Tuấn hiếm khi mất tự nhiên thì lại cảm thấy rất kỳ lạ. Sau đó, Lưu Mẫn Tích hỏi: \”Cậu bị nhận ra rồi hả?\”