[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng – 22 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng - 22

Hai người gần như đồng thời đi tới trước cổng, Thôi Huyền Tuấn dừng lại một bước, nhường cho Trịnh Chí Huấn vào trước.

Màn hình hiển thị không quá lớn cũng không quá nhỏ, Trịnh Chí Huấn đứng ngay trước mặt cậu, phía sau là những học sinh khác đang xếp hàng. Trong màn hình, Trịnh Chí Huấn nhìn thấy Thôi Huyền Tuấn đang nhìn vào gáy mình, một giây sau, Thôi Huyền Tuấn lại nhìn vào màn hình, ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc đó.

Thôi Huyền Tuấn không ngờ sẽ bắt gặp ánh mắt của Trịnh Chí Huấn trên màn hình, cậu lập tức cúi đầu xuống.

\”Xác minh thông qua, mời vào.\”

Máy móc vang lên tiếng thông báo, Trịnh Chí Huấn đi qua cổng, chưa đến vài giây, Thôi Huyền Tuấn cũng vào trường.

Thôi Huyền Tuấn vẫn chưa hoàn toàn tập trung lại tinh thần, đang nghĩ xem omega vừa đưa Trịnh Chí Huấn đến trường có phải là người mà cậu đã gặp khi giúp Trịnh Chí Huấn sửa lốp xe ở khu phố cũ lần trước không. Chỉ là hôm nay omega không đeo kính râm, từ quan điểm thẩm mỹ của Thôi Huyền Tuấn mà nói, khuôn mặt kia xinh đẹp hiếm thấy và lạnh lùng xa cách, vừa nhìn một lần đã khó có thể quên.

Giống như trong tưởng tượng của Thôi Huyền Tuấn. Trước đây cậu đã từng nghĩ, nếu như Trịnh Chí Huấn có hẹn hò thì người yêu của anh hẳn sẽ là một người giống như vậy.

Không chút đau khổ hay khó chịu nào, Thôi Huyền Tuấn chưa bao giờ tưởng tượng đến bất kỳ khả năng nào giữa mình và Trịnh Chí Huấn. Đối với cậu mà nói, lúc nhận ra người mình không thể với tới thuộc về một người ưu tú khác, Thôi Huyền Tuấn chỉ cảm thấy quy tắc của thế giới này luôn rất hợp lý, bởi vì những người thích hợp sẽ đứng cùng nhau.

Một chiếc cúp đẹp luôn thuộc về nhà vô địch, nhưng cậu sẽ không phải là quán quân, vì vậy chỉ cần vỗ tay ngước mắt lên nhìn là được.

Cứ như vậy một trước một sau, Trịnh Chí Huấn đột nhiên quay đầu lại nhìn một cái.

Chỉ là một cái nhìn bình thường nhưng khi khuôn mặt đó nghiêng sang một bên và được ánh mặt trời chiếu sáng, sau đó quay lại thành một bóng lưng, Thôi Huyền Tuấn dường như đã bị mê hoặc bởi một thứ gì đó. Thế mà cậu lại vô thức mở miệng, thật ra ngay cả chính cậu cũng không biết nếu như thật sự phát ra tiếng thì mình sẽ nói gì.

Thôi Huyền Tuấn lập tức mím chặt môi, nuốt xuống những thứ kỳ lạ đó.

Sau đó, cậu phát hiện Trịnh Chí Huấn đang đi chậm lại, chưa được mấy bước thì hai người gần như đi sánh vai nhau. Trịnh Chí Huấn vẫn nhìn về phía trước, thuận miệng hỏi: \”Mỗi ngày cậu đều đạp xe đi học à?\”

Thôi Huyền Tuấn gật đầu, còn tưởng Trịnh Chí Huấn chắc là không thấy cậu gật đầu, vì vậy nói: \”Ừm, cách cũng gần.\”

\”Khu phố cũ đúng là cách trường dự bị khá gần.\” Trịnh Chí Huấn nói.

Thôi Huyền Tuấn nhất thời không dám tùy tiện trả lời, cậu không biết Trịnh Chí Huấn nhớ cậu sống ở khu phố cũ là vì lần trước mình giúp anh sửa xe, hay là bởi vì tối thứ ba anh đưa mình về nhà.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.