[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng – 20 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Choran/Chuyển Ver] Lời Muốn Nói Trói Chẳng Đặng - 20

Đôi khi Thôi Huyền Tuấn sẽ không phân biệt được, ở trước mặt Trịnh Chí Huấn, cậu không phân biệt được mình là Thôi Huyền Tuấn hay Số 17.

Ví dụ như giờ phút này, cậu đội một chiếc mũ lưỡi trai, vành mũ kéo xuống rất thấp, nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối, cậu không biết mình là ai trong mắt Trịnh Chí Huấn.

Nhưng cho dù có là thân phận nào cậu cũng không thể từ chối Trịnh Chí Huấn.

Thôi Huyền Tuấn ngồi vào ghế phó lái, sau khi đóng cửa lại, trong xe hoàn toàn yên tĩnh, Trịnh Chí Huấn không bật nhạc, anh thậm chí còn tắt đèn xung quanh. Thôi Huyền Tuấn được bóng tối này mang lại một cảm giác an toàn, cậu nghĩ chắc là Trịnh Chí Huấn không nhìn thấy mặt mình. Cậu thật sự đã uống quá nhiều rượu nên không cách nào ngụy trang như bình thường được, rất dễ bị bại lộ.

Trịnh Chí Huấn gõ ngón tay lên vô lăng vài cái, hai giây nữa trôi qua, anh nhắc nhở Thôi Huyền Tuấn: \”Dây an toàn.\”

\”…\” Thôi Huyền Tuấn lập tức thắt dây an toàn, do dự một lát, cậu nói: \”Cảm ơn.\”

Cổ họng cậu vừa khô khan vừa khàn đặc, Trịnh Chí Huấn lấy từ trong tủ lạnh ra một chai nước suối nhỏ, vặn nắp ra đưa cho Thôi Huyền Tuấn.

Thôi Huyền Tuấn nhận chai nước, lại nói cảm ơn một lần nữa. Cậu mở chai nước ra uống một hớp, nghe thấy Trịnh Chí Huấn hỏi: \”Uống nhiều rượu lắm sao?\”

\”Ừm.\” Thôi Huyền Tuấn thành thật gật đầu, sau khi ổn định lại tâm trạng thì hơi rượu cũng xộc lên, cậu nghĩ rồi lại nghĩ nhưng vẫn không xác định được ở trước mặt Trịnh Chí Huấn mình có thân phận gì.

Nhưng Trịnh Chí Huấn cũng không tiếp tục hỏi cậu vì sao lại uống nhiều rượu như vậy mà chỉ lái xe đi: \”Có khó chịu không, hay là đi bệnh viện.\”

Chỉ là vết thương ngoài da thôi, Thôi Huyền Tuấn đã quen rồi, ráng nhịn rồi sẽ qua, nhưng cậu nghĩ chắc là Trịnh Chí Huấn chỉ cho rằng mình uống rượu nên bụng khó chịu mà thôi. Thôi Huyền Tuấn nói: \”Không khó chịu, không cần đi bệnh viện.\”

\”Ừm.\” Trịnh Chí Huấn liếc nhìn cậu một cái, \”Sống ở đâu?\”

Sau khi tính toán gian nan trong đầu, Thôi Huyền Tuấn nhận thấy rằng nơi này cách nhà mình ít nhất bốn mươi phút.

\”Có hơi xa.\” Cậu nói, \”Không làm phiền cậu nữa, tôi. . . Tôi đi tàu điện ngầm về.\”

Bởi vì uống say nên giọng nói của Thôi Huyền Tuấn trở nên hơi mơ hồ. Cậu nhớ lại lần trước Trịnh Chí Huấn đi ngang qua khu phố cũ nên đã biết cậu sống gần đó, nếu như bây giờ Trịnh Chí Huấn cho rằng alpha trước mặt là Số 17 mà mình lại báo địa chỉ kia, có lẽ anh sẽ cảm thấy kỳ lạ.

Nhưng Thôi Huyền Tuấn nhanh chóng bác bỏ suy nghĩ ​​này, cậu cảm thấy Trịnh Chí Huấn sẽ hoàn toàn không nhớ rằng người tên \’Thôi Huyền Tuấn\’ sống ở khu phố cũ.

\”Kiểm tra an ninh sẽ không cho người say rượu vào tàu điện ngầm đâu.\” Trịnh Chí Huấn nhấp vào màn hình trên xe, mở trang chỉ đường rồi nói với Thôi Huyền Tuấn, \”Đọc địa chỉ khu cậu ở vào màn hình đi.\”

Hơi rượu đã hoàn toàn lên đến đỉnh đầu Thôi Huyền Tuấn, cũng làm dịu đi cơn đau, trái tim cậu đập thình thịch. Thôi Huyền Tuấn kéo vành mũ xuống thêm một chút, sau đó cúi người đến gần màn hình, giống như đang nói chuyện video với ai đó, nghiêm túc nói: \”Khu dân cư Tân An.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.