Thôi Huyền Tuấn vừa đi đến giao lộ đã nhìn thấy một chiếc ô tô riêng dừng lại trước mặt, chỉ trong vài giây, alpha trên ghế lái đã xuống xe.
Gần mười một giờ, mặt trời đã lên cao đến mức khiến người ta không mở nổi mắt. Thôi Huyền Tuấn đứng yên tại chỗ, nhìn Trịnh Chí Huấn đi vòng qua đầu xe, cúi người kiểm tra lốp xe phía trước bên phải.
Trịnh Chí Huấn quan sát vài giây, sau đó đứng thẳng dậy, thật khó mà tưởng tượng được lại có một con dao xếp cắm trên lốp xe. Con dao vốn dĩ nằm trong hố nông lại bị mở ra khi bánh xe ép lên, lưỡi dao cắm sâu vào trong lốp xe.
Anh quay đầu lại không hề báo trước, hỏi Thôi Huyền Tuấn: \”Có tiệm sửa xe nào gần đây không?\”
Giống như đang ngẩn người lại đột nhiên bị cắt ngang, sắc mặt Thôi Huyền Tuấn cứng đờ trong chốc lát nhưng đồng thời cậu cũng phản ứng rất nhanh tránh đi ánh mắt của Trịnh Chí Huấn, nhìn về phía lốp xe, một lúc sau mới trả lời: \”Có, nhưng mà hơi xa.\”
Cậu biết Trịnh Chí Huấn không nhớ rõ mình, cũng không có chút ấn tượng nào, giống như tùy tiện hỏi một người xa lạ trên đường vậy.
Thôi Huyền Tuấn không ngạc nhiên về điều này, thậm chí còn cho rằng điều này là hợp lý.
Sau đó, cậu nhìn thấy cửa sổ bên ghế phó lái chậm rãi hạ xuống, một omega tóc dài đeo kính râm đang ngồi bên trong, hỏi Trịnh Chí Huấn: \”Có phải là xẹp lốp không?\”
Thôi Huyền Tuấn sững sờ, mặt trời dường như đột nhiên trở nên gay gắt, trong phút chốc thiêu đốt cậu đến không thở nổi.
\”Ừm.\” Trịnh Chí Huấn trả lời, \”Mắc phải đồ.\”
Sau đó Trịnh Thanh Mặc nói: \”Gọi điện thoại bảo tài…\”
\”Thay lốp mới thôi, nhanh lắm.\” Trịnh Chí Huấn đứng ngoài cửa sổ ghế phó lái, một tay đặt ở rìa nóc xe, cúi người nói với Trịnh Thanh Mặc, \”Bảo tài xế qua đây chắc phải đợi lâu lắm.\”
\”Biết sớm thì đã cho vệ sĩ đi theo rồi, xảy ra chuyện gì chí ít còn lấy xe vệ sĩ đi được.\”
Trịnh Chí Huấn cười nói: \”Chị tìm chỗ nào ngồi một lát đi, sửa xe xong bọn mình đi luôn.\”
\”Gần đây có chỗ sửa xe không?\”
\”Có.\” Trịnh Chí Huấn nói.
Trịnh Thanh Mặc không nói thêm gì nữa mà chỉ nhìn ra phía sau Trịnh Chí Huấn. Có hơi kỳ lạ, Trịnh Chí Huấn trông có vẻ không quen biết gì alpha kia nhưng đối phương cũng không vội vàng đi mà đứng ở chỗ cũ, cậu im lặng mím môi, sống mũi và khóe môi có vết bầm, nói tóm lại trông không giống một người qua đường bình thường.
Trịnh Chí Huấn đứng thẳng người, nói với Thôi Huyền Tuấn: \”Đợi tôi một lát, có chuyện cần nhờ cậu.\”
Anh để ý thấy khuôn mặt và đôi môi của Thôi Huyền Tuấn tái nhợt hơn trước một chút, không biết có phải vì quá nóng hay không.
Thôi Huyền Tuấn vẫn luôn nắm tay lái không nhúc nhích, cậu cũng không nghe thấy Trịnh Chí Huấn đang nói gì với omega. Trên thực tế, nếu Thôi Huyền Tuấn có thể nghe rõ, nói không chừng cậu cũng sẽ lùi về sau vài bước, cho đến khi không còn nghe thấy gì nữa mới thôi.