Gian phòng trở nên yên tĩnh, tiếng côn trùng kêu càng nghe rõ hơn, nhất thời không ai nói gì.
Một lúc sau, Trịnh Chí Huấn hỏi: \”Tối nay cố ý thua sao?\”
Mặc dù nhìn không rõ nhưng Trịnh Chí Huấn để ý thấy Số 17 có hơi kinh ngạc, có lẽ là bởi vì mình lại hỏi câu hỏi này chứ không phải vì sao lại xuất hiện trong ngõ nhỏ, vì sao lại muốn cứu anh, những câu kiểu như vậy.
\”Ừm.\” Số 17 đáp.
Thành thật đến mức khiến cho Trịnh Chí Huấn bắt đầu ngạc nhiên.
\”Thấy cậu chảy rất nhiều máu.\” Trịnh Chí Huấn nói.
\”Vẫn luôn như vậy.\” Số 17 dừng lại một lát, hạ giọng hỏi: \”Đây… Đây là… lần đầu tiên cậu tới xem sao?\”
Thật ra là lần thứ hai, nhưng Trịnh Chí Huấn trả lời: \”Ừm, lần đầu tiên tới, cái gì cũng không quen thuộc.\”
Bên ngoài có tiếng bước chân rất nhỏ, Số 17 lập tức quay đầu về phía cửa lắng nghe vài giây, sau khi xác nhận là người qua đường thì cậu mới quay đầu lại nhìn Trịnh Chí Huấn, nói: \”Nơi này rất nguy hiểm, sau này cậu đừng tới đây nữa.\”
\”Thật sao?\” Trịnh Chí Huấn hỏi.
Số 17 do dự thấy rõ, khó có thể tưởng tượng vừa mới trải qua một vụ cướp bóc lại có người hỏi như vậy, nhưng giọng điệu của đối phương nghiêm túc đến gần như đơn thuần, cho nên cậu không thể không tin.
\”Nơi này loạn lắm, trị an rất kém.\” Số 17 giải thích.
Sau đó Trịnh Chí Huấn trả lời: \”Được rồi, tôi biết rồi.\”
Một phút nữa lại trôi qua, Số 17 đặt tay lên khóa cửa, chậm rãi vặn khóa, cậu nhỏ giọng nói: \”Tôi đi trước đây, nếu như năm phút sau không có tiếng động gì khác thì cậu hẵng ra ngoài, đi về bên phải, đến đầu hẻm rẽ trái thì có thể quay lại bãi đậu xe.\”
\”Được.\”
Trong bóng tối, Số 17 dường như có quay đầu lại nhìn Trịnh Chí Huấn, sau đó cậu từ từ mở cửa ra, ánh đèn đường chiếu xiên vào người cậu, vành mũ hoàn toàn che khuất một bên mặt cậu, chỉ để lộ một sống mũi thẳng tắp, phía trên còn để lại thuốc màu và vết máu.
\”Cảm ơn cậu.\” Trịnh Chí Huấn cuối cùng lại nói.
Số 17 khựng người lại, \”ừm\” một tiếng, sau đó bước ra ngoài rồi vòng tay ra sau đóng cửa lại.
Cậu đi theo đường cũ quay lại cửa hông nơi xảy ra chuyện, đã sớm không còn ai ở đó. Số 17 đi đến bên tường, cúi người nhặt một cái ví tiền ở trong góc lên.
Chiếc ví trông rất đắt tiền và rất mới, mấy tên lưu manh kia chắc mải đuổi người nên đã bỏ quên. Số 17 bỏ ví tiền vào túi áo khoác, kéo vành mũ thấp xuống, không đi vào cửa hông mà đi thẳng ra khỏi con hẻm.
Sau khi đợi hai ba phút trong gian nhà, Trịnh Chí Huấn mới mở cửa đi ra ngoài. Anh đi về bên phải rồi rẽ trái ở đầu hẻm, sau đó dừng lại nhìn ba alpha đang thở hổn hển trước mặt, hỏi: \”Tìm tôi à?\”
Alpha đứng đầu sửng sốt một lát, sau đó ấn vào tai nghe, nói một câu: \”Tìm thấy rồi.\”
\”Từ lúc mất dấu tôi cho đến hiện tại hẳn là chưa quá mười lăm phút đúng không?\”