Tiết học bơi thứ ba, Thôi Huyền Tuấn lấy thẻ tủ đồ ở sảnh lớn, hôm nay cậu lấy được phòng thay đồ số 6.
Sau kỳ thi giữa kỳ tuần trước, số học sinh xin nghỉ học bơi lần này rõ ràng đông hơn rất nhiều. Giáo viên thể dục nhắm mắt làm ngơ, chỉ tập trung giúp đỡ những học sinh không vượt qua bài kiểm tra, không quá kiểm soát những học sinh khác nên trong cả tiết học khu vực bể bơi có hơi vắng vẻ hơn bình thường.
Thôi Huyền Tuấn vốn dĩ cũng không cần phải đến lớp học bơi nhưng cậu vẫn thu dọn cặp sách đến đây sau giờ học.
Sau khi đi ngang qua một vài phòng thay đồ chẳng có mấy người, thỉnh thoảng mới có một hai alpha vừa thay quần áo vừa tán gẫu. Lúc Thôi Huyền Tuấn đi đến cửa phòng thay đồ số 6, tầm nhìn của cậu đột nhiên trở nên sáng hơn một chút, bởi vì cửa sổ trên trần phòng thay đồ này là lớn nhất, ánh chiều tà khi mặt trời lặn chiếu xuống thành từng mảng, nhuộm cả tủ quần áo và ghế dài thành màu vàng nhạt.
Alpha cao lớn đang đứng giữa ánh sáng và bóng tối, đưa lưng về phía Thôi Huyền Tuấn, giơ tay cởi áo đồng phục học sinh.
Các cơ trên cánh tay và lưng của anh giãn ra khi di chuyển, giống như đang hít thở. Thôi Huyền Tuấn đứng tại chỗ sửng sốt vài giây mới phản ứng lại, vô cớ nắm lấy dây đeo cặp sách muốn đi về phía trước, nhưng dòng chữ màu đỏ trên tấm biển bên cạnh cửa rõ ràng nhắc nhở cậu rằng đây là phòng thay đồ số 6.
Trịnh Chí Huấn cất đồng phục học sinh vào ngăn tủ, tiện tay vuốt mái tóc lòa xòa trước trán, mở chai nước rồi uống cạn nước bên trong. Anh nhặt quần bơi lên định đi vào phòng tắm, vừa xoay người lại thì nhìn thấy Thôi Huyền Tuấn đang đứng ở cửa. Trịnh Chí Huấn đóng tủ lại, vừa đi ra cửa vừa nói: \”Trùng hợp vậy.\”
\”Ừm.\” Lần này Thôi Huyền Tuấn trả lời rất nhanh, nhưng thật ra nói xong mới phát hiện ra Trịnh Chí Huấn nói trùng hợp có nghĩa bọn họ đều rút trúng phòng thay đồ số 6.
\”Bên ngoài nóng lắm à?\” Trịnh Chí Huấn đi ngang qua Thôi Huyền Tuấn, đột nhiên hỏi.
Thôi Huyền Tuấn ngẩng đầu lên nhìn anh hơi khó hiểu, sau đó lại lập tức lảng tránh ánh mắt của Trịnh Chí Huấn mà nhìn sang nơi khác, thật ra cậu cũng không biết nên nhìn đi đâu mới được. Trịnh Chí Huấn để ngực trần, đứng cách cậu nửa mét, nhưng Thôi Huyền Tuấn vẫn cảm thấy như vậy là quá gần, mặc dù cả hai đều là alpha.
\”Mặt cậu đỏ bừng.\” Trịnh Chí Huấn nói tiếp.
Thôi Huyền Tuấn hít một hơi, ánh mắt hơi thả trôi, trả lời: \”Đúng vậy, có hơi nóng.\”
Nhưng Trịnh Chí Huấn lại nói: \”Mặt trời sắp lặn rồi vẫn còn nóng vậy sao?\”
Thôi Huyền Tuấn đột nhiên không biết nên phản ứng thế nào, vòng tay của Trịnh Chí Huấn đã được tháo ra nên mùi pheromone phát tán trong một phạm vi nhỏ, mặc dù bị vòng tay cũ kỹ của cậu chặn lại phần nào nhưng vẫn có thể ngửi thấy một chút. Pheromone của alpha cấp S sinh ra đã có tính áp bức, giống như có bàn tay vô hình đang bóp cổ hoặc là nơi nào khác, Thôi Huyền Tuấn nuốt một ngụm nước bọt.
Cậu quên mất rằng chất lượng chiếc vòng tay của mình không tốt lắm, nếu đã không thể ngăn chặn hoàn toàn pheromone của Trịnh Chí Huấn thì đương nhiên càng không thể ngăn cách hoàn toàn pheromone của chính mình.