[CaoH] Khó mà ức chế – 33. Biến hóa – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[CaoH] Khó mà ức chế - 33. Biến hóa

Array
(
[text] =>

Trì Dư ngủ được một nửa thì tỉnh lại, cô mơ thấy Trình Ngôn lại biến mất lần nữa, lập tức bừng tỉnh, thấy Trình Ngôn vẫn nằm ở bên cạnh như cũ, cánh tay rắn chắc nặng nề đặt ở bên hông cô, mới nhẹ nhàng thở ra.

Tim đập kinh hoảng còn chưa bình tĩnh lại được, trong bóng đêm yên tĩnh, Trì Dư nghe được tiếng tim đập bồn chồn rõ ràng của mình. Cô ôm lấy eo Trình Ngôn, cọ cọ trước ngực lỏa lồ của hắn.

Tay đặt ở bên hông Trì Dư đột nhiên nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô.

“Anh đây.”

“Ừ.”

Hai thân thể trần trụi ôm sát thêm vài phần. Trình Ngôn có quy luật mà vỗ nhẹ lưng Trì Dư, như dỗ dành đứa bé cho người an tâm.

“An tâm ngủ đi.”

“…Đừng lừa em.”

“Vĩnh viễn sẽ không.” Trình Ngôn hôn đỉnh đầu Trì Dư.

Trì Dư lần nữa tỉnh lại, thời gian đã gần giữa trưa.

Trình Ngôn nằm ở bên người cô, nhắm hai mắt, không biết là ngủ thật hay chợp mắt. Trì Dư giơ tay nhéo mũi hắn, còn chưa vươn tay đến đã bị Trình Ngôn trở tay nắm lại.

“Em biết anh giả bộ ngủ mà!”

Trình Ngôn cười hôn cô.

Sáng sớm chưa đánh răng mà đã đòi hôn, đương nhiên Trì Dư cự tuyệt, Trình Ngôn đành phải lấy lùi làm tiến, “Để anh ôm một chút.”

Ngay lúc tay Trình Ngôn từ mông Trì Dư chuyển dời đến nơi riêng tư, mắt thấy tình thế sắp phải phát triển thêm một bước, Trì Dư dùng tay mắt lanh lẹ đẩy Trình Ngôn ra, nhặt quần áo từ mặt đất lên, “Không thể được một tấc lại muốn tiến một thước, em không muốn cả ngày nay không xuống giường được đâu.”

Trình Ngôn rốt cuộc lùi tay về, nhận mệnh mà mặc quần áo vào.

Trình Ngôn nhìn thời gian trên điện thoại, “Tủ lạnh không còn nguyên liệu gì để nấu ăn.”

Trì Dư sờ sờ bụng đã đói đến rên la hoảng loạn.

Hắn thông cảm Trì Dư vẫn còn tê cứng hai chân, không định mang cô theo cùng, “Em ngoan ngoãn ở đây chờ anh về, anh đi mua chút gì đó về ăn.”

Trì Dư cười cười, “Biết rồi.”

Vừa đi đến cửa, Trình Ngôn quay đầu lại, “Em hôn anh một chút.”

Trì Dư đi đến trước mặt hắn, hôn hắn một chút.

Trình Ngôn đi chưa bao lâu, cửa vang lên âm thanh mở khóa.

Trì Dư cho rằng Trình Ngôn quên đồ gì mới vòng vèo trở về.

Nhưng một giây sau khi cửa mở ra, Trì Dư cùng người nọ bốn mắt nhìn nhau, không khí xấu hổ lặng thinh.

Tôn Đường nhìn lên hướng trên lầu, mở miệng trước, “Con trai ta đâu?”

“Con trai? Trình Ngôn?” Trì Dư nhìn vẻ mặt Tôn Đường không giống như là ở nói giỡn.

“Ta hoài thai mười tháng sinh ra một đứa con trai, còn có thể có ai?”

Trì Dư không nói gì há miệng thở dốc, cảm thấy thế giới này đã xảy ra một chút biến hóa.

Trình Ngôn vốn không hề có liên hệ gì cùng thế giới này, nhưng bây giờ hắn có cha mẹ, vẫn là con trai của Tôn Đường.

Hôm qua ánh sáng hiện ra dường như đã thật sự thay đổi triệt để một phần của thế giới này.

“Trình Ngôn anh ấy ra ngoài… chút nữa sẽ về ngày.”

Tôn Đường mỉm cười với Trì Dư, giơ tay chỉ chỉ sô pha, “Ngồi xuống đi, đứng ngốc đó làm gì?”

Trì Dư không đoán ra Tôn Đường có ý tứ gì, câu nệ mà ngồi xuống sô pha cùng Tôn Đường.

“Hai con đã ở bên nhau đã bao lâu?”

“Một… một khoảng thời gian rồi ạ.”

“Mấy tháng?”

“Cái gì… Cái gì mấy tháng?” Trì Dư không phản ứng lại kịp.

Tôn Đường ngồi gần lại Trì Dư một chút, lôi kéo tay Trì Dư, nhìn bụng nhỏ phẳng lì của cô, “Hẳn là mới một hai tháng, có phải ban đầu nôn nghén rất vất vả không? Lúc trước ta hoài thai Trình Ngôn nôn ói đến mức còn nhổ ra mật.”

Trì Dư cảm thấy đoạn đối thoại này có chút quen thuộc.

“A… dì, con không mang thai, dì hiểu lầm rồi.”

Vẻ mặt Tôn Đường lỗ rõ không tin, lấy di động ra, “Hình ảnh con nôn ói đã bị truyền thông chụp lại hết rôi, con còn dám nói không có mang thai.”

Trì Dư nhận lấy di động, trang chính đầu tiên là tin tức.

Tiêu đề: Trình thiếu – người nối nghiệp Trình thị – và cô gái thần bí bên đường hôn môi, là tình nhân hay bạn gái chính quy? Cô gái thần bí nôn mửa bên đường, Chuyện tốt của Trình thị đã đến gần?

Kèm theo đó là hàng dài ảnh chụp.

Là hình ảnh ngày hôm qua cô và Trình Ngôn ôm hôn, cuối cùng do cô thiếu oxy, đẩy Trình Ngôn ra nôn khan cũng bị chụp hình lại.

Phía dưới giao diện, Trì Dư nhìn thoáng qua bình luận, đơn giản là:

Kẻ có tiền chỉ thích chơi đùa, không phải đối tượng liên hôn mang lợi ích, nếu là thực sự có con còn bị ép buộc phá bỏ.

Nôn mửa bên đường, vừa thấy là biết giả bộ, vì muốn lên làm Thiếu phu nhân Trình thị mà không từ thủ đoạn.

Đủ loại bình luận khó coi, Trì Dư trả điện thoại lại cho Tôn Đường.

Tôn Đường thấy sắc mặt Trì Dư không tốt, “Có phải Trình Ngôn không cần đứa bé này hay không? Đừng lo, ta làm chủ cho con! Ta giúp con dạy dỗ nó! Con cứ an tâm dưỡng thai, chỉ cần là con cháu Trình gia, chúng ta đều nhận!”

Trì Dư vội vàng xua tay, “Không phải, dì à, con thật sự không có mang thai, con đã đi bệnh viện kiểm tra rồi.”

“Thật sự không có mang thai?”

“Không có.”

Trì Dư rõ ràng nhìn thấy mất mát trong mắt Tôn Đường.

“Vậy các con định khi nào kết hôn?”

“Kết hôn?” Trì Dư ngẩn người, “Còn chưa quyết định.”

“Ta cho con 500 vạn.”

Trì Dư quen mắt nhìn lấy ra đồ vật trong túi Tôn Đường.

“Chỉ cần con gả cho con trai ta.”

Quả nhiên là lời kịch quen thuộc.

Tôn Đường lấy chi phiếu ra đặt lên bàn.

“Con muốn bao nhiêu thì cứ tự mình viết ra, chỉ cần con gả cho con trai ta.”

“Dì à, đối tượng kết hôn của người nối nghiệp Trình thị, ngài không cần suy xét một chút sao? Gia đình của con rất bình thường, không có cách nào mang lại ích lợi cho thương nghiệp Trình thị.”

“Ha ha.” Tôn Đường cười rộ lên, giơ tay sờ sờ đầu Trì Dư.

“Ta chỉ có một đứa con trai, cho nên ta và ba nó luôn hy vọng nó có thể cùng người nó thích ở bên nhau. Đã nhiều năm như vậy rồi, ta cũng không thấy nó lộ ra một cái tin tức tình ái nào. Nếu không phải người nó thích, mấy tin tức này căn bản không thể được đăng lên. Còn nữa, Trình thị chúng ta vốn dĩ không cần liên hôn để mang lại lợi ích.”

Tôn Đường nhìn ra được Trì Dư còn có chút do dự, vì thế nỗ lực khen con trai của mình lên tận trời cao, kể cho Trì Dư nghe thời Trình Ngôn còn đọc sách đến trường có bao nhiêu cô bé thích hắn, nhưng một người hắn cũng không thèm nhìn đến, cho thấy hắn thủ thân như ngọc cỡ nào. Kể Trình Ngôn học giỏi quá nên nhảy lớp, tham gia Olympic đạt giải nhất, thuở thiếu niên đã học đại học A, vô cùng thông tuệ hơn người. Kể đã nhiều năm như vậy đây là lần đầu tiên Trình Ngôn thích một người, nhất định trung trinh như một.

Trì Dư nghe lời kịch quen thuộc, yên lặng gật đầu.

Lúc Tôn Đường còn khen lúc Trình Ngôn 4 tuổi hiểu chuyện bao nhiêu, chủ động rửa chân cho bà, Trình Ngôn đã trở lại.

Hắn cầm một túi nguyên liệu nấu ăn, đứng ở cửa, thấy Tôn Đường, “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”

“Ta không thể tới sao? Nếu không phải sáng sớm đọc được tin tức, ta cũng không biết còn bị con giấu diếm tới tận khi nào. Xung quanh vẫn luôn chẳng có đối tượng nào, ta và ba con đều vì chuyện hôn sự của con mà sầu muốn chết.”

“Mẹ và ba không cần lo lắng, sẽ nhanh thôi.”

Nhanh? Trì Dư có chút ngốc, cái gì nhanh? Sao chưa từng thương lượng qua với cô?

Tôn Đường bỏ túi xuống, đi đến trước cửa, thấy trong tay Trình Ngôn cầm đồ ăn, “Đi mua đồ ăn à… Ôi đã bao lâu rồi con còn chưa làm cơm cho ta và ba con ăn đấy?”

“Ba con không phải ngày nào cũng xuống bếp nấu ăn cho mẹ sao.”

“Cơm con trai làm và cơm chồng làm là không giống nhau.”

“Được rồi, mẹ, người cũng đã gặp, mẹ còn không quay về, ba sẽ gọi điện thoại qua bên đây đấy.”

“Tiểu tử thúi.” Tôn Đường dùng loại biểu tình “mình đã nuôi một con bạch nhãn lang*” nhìn Trình Ngôn, “Ta đi đây.”

*người vong ân bội nghĩa :))

“Vâng, nói tài xế lái xe chậm một chút.”

Tôn Đường còn không quên quay đầu lại gọi Trì Dư, “Con dâu, ta đi đây.”

“Trên đường chú ý an toàn ạ.”

Trì Dư thuận miệng đáp lại, tiếp theo đã thấy Trình Ngôn nhìn cô cười.

Cười, cười cái rắm.

[text_hash] => a2b12c06
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.