Array
(
[text] =>
Trì Dư không cần suy nghĩ đã chạy ra cửa, cầm chìa khóa xe của ba Trì ngồi vào ghế chính.
Một giây dẫm xuống chân ga kia, cô thở nhẹ một hơi, còn tốt còn tốt, xe vẫn còn có thể chuyển động.
Nếu Trình Ngôn thật sự trở về, nơi duy nhất mà hắn biết ở thế giới này, chỉ có thể là nơi đó.
Chân ga đã dẫm lên, nhưng kỹ thuật lái xe không thuần thục của Trì Dư làm dọc đường chạm này đâm kia, dù sao kết quả cũng đến được chung cư.
“Trình Ngôn!” Vừa mở cửa chung cư ra, Trì Dư đã nhịn không được hô lên một tiếng.
Không có người đáp lại.
“Trình Ngôn! Trình Ngôn! Trình Ngôn! …” Trì Dư xoay người tìm kiếm ở phòng ngủ, phòng khách, phòng tắm, phòng bếp một lần cũng không thấy bóng người.
Cô đột nhiên dừng chân tại phòng bếp, nhìn tờ giấy dán trên tủ lạnh.
Cách dùng Axit folic …
Nước mắt nhanh chóng chảy xuống từ hốc mắt.
Không phải mơ!
Là thật!
Là thật!
Hắn đã trở lại! Hắn nhất định đã trở lại!
Nhưng mà, cô nên đi đâu tìm hắn đây?
Trì Dư chạy xuống lầu, nhìn đám người bất động xung quanh, có một loại cảm giác phí công vô lực.
Trình Ngôn, anh ở đâu?
Trì Dư gấp gáp xoay quanh, nhìn khắp nơi, vô tình thoáng nhìn, ở bên trong biển người mênh mang bất động kia, giống như có người đang đi về phía cô.
Tựa như bị tia chớp đánh trúng, Trì Dư đứng yên tại chỗ, khẩn trương nhìn một phương hướng duy nhất.
Bóng dáng cao lớn chiếu ở trong đồng tử cô càng lúc càng lớn.
Trên mặt người nọ mang theo ý cười ôn nhu, nói với cô…
“Sao lại khóc… Bạn gái.”
“Trình Ngôn…” Trì Dư theo bản năng lập tức nhào vào trong lòng ngực hắn.
Trong nháy mắt, đám người yên lặng chung quanh chuyển động trở lại, bốn phía khôi phục rộn ràng nhốn nháo. Có đứa bé lôi kéo tay mẹ, chỉ vào bọn họ, hô: “Mẹ ơi mẹ ơi! Bọn họ hôn hôn!” Mẹ của đứa bé lập tức che lại đôi mắt trẻ em, ôm nó rời đi này bát cơm chó này.
Có người chỉ vào bọn họ cười trộm, cũng có người có mắt không tròng mà đi qua.
Bọn họ lại trở thành một cặp tình nhân bình thường trong thế giới mênh mang này.
Trình Ngôn một tay ôm lấy eo Trì Dư, một tay giữ chặt ót cô, đón ý hùa theo, đầu lưỡi không ngừng xâm lược vào bên trong.
Hắn nhớ cô đến sắp điên rồi.
Trì Dư bị bắt thừa nhận.
Nước bọt làm ướt cằm, Trì Dư bị thiếu oxy không thể không đẩy ra Trình Ngôn, quay đầu nôn khan. Lượng hô hấp của cô trước mặt Trình Ngôn vốn dĩ không thể chịu được một kích.
Trình Ngôn trực tiếp dùng tay lau khóe miệng và cằm của Trì Dư, lòng bàn tay xẹt qua cánh môi, nhẹ giọng nói: “Bé con trong bụng có làm khó em không?”
Trì Dư thở thông rồi, quay đầu đối diện với đôi mắt Trình Ngôn, “Em… Em đi bệnh viện, bác sĩ nói em không có mang thai… Em không biết tại sao lại như vậy, rõ ràng lần đó em đi kiểm tra là có, nhưng sau khi xuyên về từ trong sách, bé con đã không có…”
Trình Ngôn lau đi nước mắt Trì Dư, trong lòng hiểu ra vài phần, có lẽ nguyên nhân Tô Giản đốt quyển sách kia đi.
“Đừng khóc, đừng khóc, em không sao là tốt rồi. Về sau chúng ta sẽ còn có bé con.” Trình Ngôn dỗ dành Trì Dư, ôm cô vào trong ngực.
Trì Dư dựa vào trước ngực Trình Ngôn, thuận thế đem nước mắt lau lên trên quần áo hắn.
Trình Ngôn cảm thụ được mềm mại trong lòng ngực, dưới thân dần dần nổi lên phản ứng.
“Em thật sự muốn một đứa bé sao?” Hai tay Trình Ngôn vây quanh Trì Dư, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay cô, dục vọng từng chút một bành trướng.
“Dạ.” Trì Dư cọ cọ trong lòng ngực Trình Ngôn.
“Vậy bây giờ chúng ta liền tạo một đứa đi.”
“Dạ?”
Trì Dư không phản ứng lại kịp đã bị Trình Ngôn bế lên, “Ôi, anh làm gì thế? Nơi này có nhiều người như vậy mà!”
“Anh muốn em… Hay em muốn ngay tại đây?”
Hơi thở Trình Ngôn phun lên trên mặt Trì Dư, nháy mắt, Trì Dư liền héo queo, ngoan ngoãn dựa vào ngực Trình Ngôn, tùy ý để hắn mang mình đi.
Trình Ngôn ôm Trì Dư lên một chiếc xe, đặt cô ngồi vào ghế phụ, tự mình lái xe.
Trì Dư bị một câu “Anh muốn em” vừa nãy của Trình Ngôn làm cho đầu hôn mê, như đi vào cõi thần tiên mà nhìn cảnh phố lả tả ngoài cửa sổ, không phát hiện hắn tại sao đột nhiên có xe, cũng không hỏi đi đâu, ngây ngốc lên thuyền tặc của Trình Ngôn.
Trình Ngôn thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn sườn mặt mà nhung nhớ đã lâu, trong lòng lại vội vàng thêm vài phần, đề tốc độ nhanh hơn một chút.
Trên đường, di động Trì Dư đột nhiên vang lên, là điện thoại của mẹ Trì.
Sau khi thế giới khôi phục lại bình thường, ba Trì bẹ Trì không tìm thấy Trì Dư, nóng vội gọi điện thoại tới.
“Uy, mẹ. con không sao, mẹ đừng lo lắng… A, bây giờ con, bây giờ con…”
“Chào dì, con là bạn trai của Trì Dư, bây giờ Trì Dư đang ở cùng con.” Trình Ngôn đột nhiên lên tiếng, làm Trì Dư không kịp chuẩn bị.
Trình Ngôn tiếp tục nói: “Dì, hôm nào con sẽ đến gặp dì và chú nhé.”
“Được được.” Trì Dư che miệng Trình Ngôn, quay đầu tiếp lấy điện thoại.
“Mẹ, con…”
“Bạn trai a, nhớ hôm nào mang về nhà nhìn xem a, không có việc gì nữa, cúp đây.”
“Uy? Mẹ?…”
Cúp điện thoại, Trì Dư quay đầu nhìn Trình Ngôn, nhịn không được đánh hắn một chút.
Trình Ngôn phản nắm lấy tay Trì Dư, nhìn ý cười trên khóe miệng cô, biết cô không tức giận, liền kéo tay Trì Dư đến bên môi hôn hôn.
Đến nơi, Trình Ngôn dừng xe, xuống xe, đi qua bên kia giúp Trì Dư mở cửa.
Lúc này Trì Dư mới hoàn hồn, nhìn bốn phía, nơi này hình như là một căn biệt thự, hỏi Trình Ngôn: “Đây là nơi nào?”
Trình Ngôn cười kéo tay cô, “Nhà của chúng ta.”
“Hả?” Trì Dư mê hoặc, còn chưa hiểu rõ ràng lại bị Trình Ngôn bế lên.
Hắn nói: “Anh không muốn lãng phí quá nhiều thời gian.”
Sau đó ngựa quen đường cũ ôm Trì Dư mà đi vào một gian phòng.
“Phanh.” Cửa đóng lại, Trì Dư chính thức vào ổ sói.
Còn chưa kịp nhìn bày biện trong phòng, Trình Ngôn đã hôn xuống, ngăn trở tầm mắt Trì Dư.
Vội vàng mang theo một chút thô bạo.
Đôi tay không ngừng di chuyển ở trên người Trì Dư, trước ngực, cái mông, nơi riêng tư cũng thành khu vực gây tai họa nặng.
“Bạn gái, có muốn tắm rửa một cái trước hay không?”
“Dạ?” Trì Dư bị Trình Ngôn hôn đến rơi vào tình dục, mê mang mở hai mắt, tỏ vẻ không nghe rõ.
Trình Ngôn nhìn bộ dáng này của cô, đôi mắt lại tối sầm thêm vài phần, bế Trì Dư lên đi vào phòng tắm.
Quần áo hai người bị Trình Ngôn phất tay ba cái đã cởi ra, mở vòi sen. Nước ấm thình lình xối vào làm Trì Dư giật mình một cái, vội vàng trốn vào trong lòng ngực Trình Ngôn.
Trình Ngôn cười ôm Trì Dư vào ngực.
Bởi vì chiều cao hai người chênh lệch, Trình Ngôn chỉ có thể cúi đầu hôn cô, đôi tay theo nước ấm xoa bóp mông trắng nõn bóng loáng như trứng của cô.
Trình Ngôn hơi hơi ngồi xổm xuốg, cánh môi dần dời xuống, đi vào trước hai vú kiều nộn của cô, há mồm ngậm lấy đầu vú dính giọt nước đã dựng đứng, dùng đầu lưỡi liếm một vòng theo đầu vú, sau đó liếm mút, nhanh chóng đã nghe thấy đỉnh đầu truyền đến tiếng rên rỉ của Trì Dư.
Tay Trì Dư đè đầu Trình Ngôn lại, nhịn không được ưỡn ưỡn ngực, dâng lên miệng hắn.
Tay còn lại của Trình Ngôn đi đến nơi riêng tư, ngón trỏ cắm vào lập tức bị kẹp chặt gắt gao, ngón tay chuyển một vòng, nơi riêng tư không ngừng chảy ra dâm thủy.
“Trình Ngôn…” Trì Dư khó nhịn mà kêu tên hắn.
Ngón tay ấn vào tiểu huyệt.
Trình Ngôn liếm hôn hai vú qua một lần, sau đó ngồi xổm xuống, nhìn thẳng tiểu huyệt vào Trì Dư.
Nhìn mặt Trình Ngôn và nơi riêng tư của mình càng lúc càng gần, Trì Dư có chút kinh hoảng, còn chưa kịp đẩy hắn ra, Trình Ngôn đã đẩy môi âm hộ, duỗi lưỡi liếm lên khe thịt một lần từ trước ra sau.
Trì Dư nháy mắt chân mềm, vội vàng chống bức tường bên cạnh mới không ngã xuống đi.
Trình Ngôn đem tay Trì Dư đặt ở đỉnh đầu mình, “Không sao… Em có thể chống ở đây…”
Dâm thủy hoà với nước ấm bị Trình Ngôn liếm vào trong miệng, là hương vị của cô.
ngón tay Trì Dư cắm trong tóc ướt của Trình Ngôn, nhịn không được nắm chặt, ngửa đầu, tan vỡ nói: “Ha… Trình Ngôn… Anh tiến vào…”
Trình Ngôn nuốt một ngụm dâm thủy cuối cùng vào bụng, sau đó đứng lên, một tay đỡ dương vật, một tay nâng đùi Trì Dư, đối diện với cửa huyệt, nhanh chóng tiến vào.
Lập tức Trì Dư sứng đến da đầu tê dại, đôi tay ôm cổ Trình Ngôn, nhắm mắt lại hừ hừ, mông không nhịn được mà vặn vẹo.
Dương vật dính nước ấm tiến vào tiểu huyệt, so với bình thường còn nóng hơn, đâm vào người cô đầy tràn.
“Tê… Ân” Trình Ngôn bị Trì Dư kẹp đến hít hà một hơi, tay nâng mông cô mạnh mẽ mà thọc vào rút ra.
Đã một khoảng thời gian không làm tình cùng cô, Trình Ngôn không khắc chế được sức lực, mạnh mẽ đánh vào xương mu Trì Dư, hai cái túi trứng đánh ở môi âm hộ mang theo âm thanh vô cùng vang vọng.
“Ân… Ân… A a…” tiếng kêu của Trì Dư cũng bị đâm cho đứt quãng.
“Ân… Thật nhanh… Em muốn tới…” Trì Dư khó nhịn mà cắn vào đầu vai Trình Ngôn, tiếp nhận một đợt một đợt sóng triều tiếp theo ở trong cơ thể.
“Bang!” Trình Ngôn giơ tay đánh lên mông Trì Dư, tiểu huyệt càng lúc càng chặt kẹp vào khiến lưng hắn tê dại, “Tê… Kẹp chặt như vậy… Nhanh như vậy? Có phải anh làm em rất thoải mái hay không?”
“Ân… Mau… A a a a!” toàn thân Trì Dư run rẩy, cắn răng thừa nhận khoái cảm ngập đầu, lượng dâm dịch lớn phun ra, làm Trình Ngôn thiếu chút nữa cũng đầu hàng.
Trình Ngôn tiếp tục thọc vào rút ra ở âm đạo vừa mới cao trào, âm đạo vô cùng mẫn cảm lại một lần đưa Trì Dư lên cao trào, Trì Dư không chịu nổi, móng tay bấu vào sau lưng Trình Ngôn.
Huyệt đạo co rút gắt hút lấy dương vật Trình Ngôn, ý định muốn bắn đã tới gần.
Trình Ngôn nhanh chóng thọc vào rút ra lao tới cuối cùng, thở dốc dần dần trở nên thô bạo và cuồng loạn. Trì Dư nhịn không được co rụt bụng nhỏ lại, dương vật thô to bắn tinh dịch vào bên trong.
“Ha… Ân ha…” Trì Dư dựa vào trên người Trình Ngôn thở dốc, tay Trình Ngôn không ngừng sờ lên người cô.
Hai người đứng dưới vòi hoa sen rửa ráy một hồi, Trình Ngôn tắt vòi hoa sen đi, bế Trì Dư đi ra phòng tắm, đi vào trên giường, chuẩn bị tới đợt thứ hai.
Đêm nay hắn muốn làm cho đủ.
Chờ Trình Ngôn đã thỏa mãn, Trì Dư không nhìn thời gian cũng biết đã rất rất khuya.
Trong bụng cô bị rót đầy tinh dịch, dương vật rút ra từ huyệt nhỏ, tinh dịch liền ào ạt theo ra bên ngoài. Trên người cũng đầy dấu vết và hương vị Trình Ngôn lưu lại.
Trì Dư mệt mỏi nằm liệt, tùy ý Trình Ngôn đùa nghịch tay chân, lau thân thể, nhân tiện sờ soạng một ít.
Bàn tay không an phận dừng ở đầu nhũ của Trì Dư hai giây, còn tính được một tấc lại muốn tiến một thước mà xoa bóp đầu vú.
Đầu vú không nắm được, bởi vì Trình Ngôn bị Trì Dư trừng mắt nhìn một cái, lập tức nói: “Không làm không làm.”
Lau xong, Trình Ngôn chui vào ổ chăn nằm ở bên cạnh Trì Dư, tay trái xuyên qua cánh tay Trì Dư, để cô gối đầu lên cánh tay mình.
Trì Dư cố gắng dùng một chút thể lực cuối cùng, mở nửa mắt nhìn Trình Ngôn.
Vai phải hắn có dấu răng của cô.
“Trình Ngôn…”
“Ừ?” tay phải Trình Ngôn ôm lấy vòng eo Trì Dư.
“…Đừng rời đi nữa.” Trì Dư mơ mơ màng màng nói, mí mắt không mở lên được nữa đành gục xuống, không hoàn toàn nhắm mắt lại đã là cố gắng cuối cùng của cô.
Cô không muốn lúc tỉnh lại lại không tìm thấy hắn.
Trình Ngôn thương tiếc hôn lên đôi mắt Trì Dư.
“Ngủ đi, lần này vĩnh viễn anh sẽ không rời đi.”
[text_hash] => ad9f8c59
)