[CaoH] Khó mà ức chế – 34. Kết thúc – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[CaoH] Khó mà ức chế - 34. Kết thúc

Array
(
[text] =>

Sau khi Tôn Đường rời đi, Trình Ngôn chuẩn bị bắt đầu nấu cơm.

Hắn lấy ra hai cái bánh bao từ trong túi, đưa cho Trì Dư, “Chờ một lát nữa mới làm cơm xong, em ăn bánh bao lót bụng trước đi.”

Trì Dư nhận lấy, bánh bao vẫn còn ấm, cắn một ngụm, là bánh nhân đậu.

Trình Ngôn một bên sửa sang lại đồ ăn, ngẩng đầu thấy bên môi Trì Dư dính đậu, hắn mím môi, không định nói cho cô.

“Lại đây giúp anh.”

Trì Dư bước qua, cắn ba cái đã đem bánh bao còn thừa nhét hết vào trong miệng, vỗ vỗ tay, mơ hồ không rõ nói: “Giúp thế nào?”

Trình Ngôn im lặng bật cười, nhìn cô vừa tới gần bồn rửa tay đã bắt lấy cánh tay Trì Dư, kéo cô vào trong lòng ngực.

“Hôn một chút là được.”

Một bàn tay dính nước ôm chặt eo của Trì Dư, hơi hơi tẩm ướt quần áo, một bàn tay còn lại nắm lấy cằm Trì Dư, để cho cô ngẩng đầu đón ý nói hùa với nụ hôn của mình.

Bánh đậu bên môi bị đầu lưỡi cuốn vào trong miệng.

Ngọt ngào.

Trình Ngôn bưng đồ ăn đã làm xong lên bàn, Trì Dư đứng ở bên cạnh nhìn xem, trực tiếp duỗi tay cầm một khối xương sườn bỏ vào trong miệng.

Trình Ngôn một bên dọn chén đũa, một bên bất đắc dĩ nói: “Đã rửa tay chưa?”

Trì Dư nhận lấy đũa, “Rửa rồi.”

Trên bàn thái sắc phong phú, khả năng nấu nướng của Trình Ngôn, Trì Dư đã từng lĩnh giáo qua, hơn nữa tối hôm qua vận động kịch liệt như vậy, lúc này liền tự mình vùi đầu nhai nuốt.

Trình Ngôn thình lình lên tiếng, “Cơm nước xong, chúng ta qua gặp ba mẹ em nhé.”

Ánh mắt Trì Dư hơi cứng lại, cảm thấy có chút đột ngột, cơm trong miệng không nhai đã nuốt vào.

“…Không cần gấp.”

“…Em không muốn anh gặp bọn họ?”

Trì Dư lắc đầu.

“Vậy thì vì sao?”

Trì Dư đối diện với ánh mắt Trình Ngôn, lông mi nhẹ nhàng run hai cái, hỏi ngược lại: “Anh có còn thân bất do kỷ* mà rời đi không?”

* Phải làm hoặc không thể làm những chuyện mà không phải do lòng muốn hay bản thân của họ không thể tự kiềm chế được

Trình Ngôn nhìn Trì Dư, lòng co rụt lại, giơ tay nhẹ nhàng vuốt lên tóc mái bên tai cô.

“Sẽ không. Lần này thật sự sẽ không rời khỏi em nữa.”

Lòng bàn tay ấm áp cọ quá sườn mặt cô, Trì Dư cảm thấy một tia tê tê dại dại ngứa ngáy. Cô thấy bóng dáng của mình ở trong mắt Trình Ngôn, chần chờ một hồi, cuối cùng nhịn không được hỏi, “Anh có thể nói cho em biết, sau khi em rời đi, anh đã trải qua chuyện gì không? Vì sao sách đã bị đốt, mà anh còn có thể trở về? Vì sao ở thế giới này anh trở thành con trai Trình gia?…Vì sao anh xác định anh sẽ  không rời đi nữa?”

Từng vấn đề vứt tới, trong nháy mắt, Trình Ngôn thất thần. Yên lặng ngắn ngủi trôi qua, như đang ấp ủ sóng gió mãnh liệt.

Cuối cùng, Trình Ngôn chỉ hơi hơi nhấp môi, im lặng cười cười, “Bởi vì người anh yêu là em. Em mới là nữ chính của cuộc đời anh. Đương nhiên anh đến đây để vĩnh viễn cùng nữ chính của anh ở bên nhau.”

Dò hỏi nghiêm túc bị hai ba câu nhẹ nhàng trả lời, thấy hắn không chịu nói thật, Trì Dư liếc mắt, buồn bực giũ tay Trình Ngôn.

Trình Ngôn lại duỗi người qua nắm lấy tay cô, đặt ở trên đùi vuốt ve, “Được rồi, em không muốn cho anh gặp ba mẹ sớm như vậy thì không gặp nữa… Ăn cơm đi, cơm lạnh hết rồi.”

Trì Dư quay đầu lại, Trình Ngôn mới cả kinh phát hiện cô đã đầy nước mắt, còn chưa tới kịp dỗ dành, nước mắt cuồn cuộn chảy xuống.

“Em thật sự rất sợ anh sẽ lại thân bất do kỷ một lần nữa mà rời đi…”

“Sẽ không sẽ không.” Trình Ngôn hơi hơi cúi người, hôn lên gương mặt toàn là nước nắt của Trì Dư, sau đó ôm cô vào trong ngực.

“Tin anh được không? Bây giờ anh sẽ không rời khỏi em nữa.”

Cơm nước xong, Trì Dư gọi điện thoại cho mẹ Trì.

“Mẹ, đêm nay mẹ đừng đi ra ngoài chơi mạt chược. Con dẫn anh ấy về cho ba mẹ gặp mặt.”

Mẹ Trì lại hừ nhẹ một tiếng, “Rốt cuộc cũng quyết định cho ta và ba con nhìn mặt? Ngày hôm qua không phải còn cãi nhau, hôm nay đã hòa hảo rồi?”

Trì Dư không hiểu ra sao, “Ngày hôm qua? Con cãi nhau với anh ấy?”

“Con còn muốn giả ngu? Ngày hôm qua mẹ gọi điện thoại kêu con về nhà ăn cơm, con nói con mệt muốn về chung cư ngủ, thật ra là đang cãi nhau với hắn chứ gì? Đừng cho là ta không nghe ra lúc đó con khóc nức nở.”

Trì Dư hơi hơi ngốc nghếch, “… Mẹ nghe ra được?”

“Con là thịt trên người ta rớt xuống, ta còn không hiểu con sao? Thấy bộ dạng con về nhà, ta đã đoán con thất tình chia tay. Mỗi lần con nói muốn đi ngủ, thật ra là tránh trong chăn mà khóc. Mà ông ba đầu gỗ này của con còn cố tình hỏi con có bạn trai chưa, kêu mang về gặp mặt… Ai!”

Trong lòng Trì Dư không ngừng lên men, nhịn không được hô lên một tiếng, “Mẹ…”

Lần này là khóc nức nở, mặc cho ai muốn nghe cũng nghe ra được.

“Được rồi được rồi. Đêm nay dẫn hắn về nhà cho ba mẹ nhìn, xem rốt cuộc là dạng đàn ông gì mà làm con gái ta mê mệt thành như vậy.”

“Anh ấy …” Trì Dư hít hít cái mũi, ngẫm lại làm sao miêu tả Trình Ngôn cho mẹ Trì, “Anh ấy… Giống như nam chính mà trước kia con đọc trong tiểu thuyết ấy.”

Điện thoại truyền đến tiếng cười của mẹ Trì, “Lại nói, ta nhớ đã từng có một đoạn thời gian con ôm một quyển tiểu thuyết cả ngày xem đến mê mẩn, kêu về sau cũng phải gả cho người đàn ông giống như nam chính trong quyển sách này… Cái người đàn ông trong quyển sách kia tên là gì… Cái gì Ngôn, ta không nhớ rõ nữa. Dù sao lúc ấy ta là bị con chọc tức không nhẹ, rõ ràng cao trung là thời điểm mấu chốt, còn cả ngày ôm tiểu thuyết không đứng đắn mà xem!”

Trì Dư đè môi xuống, lặng lẽ nở nụ cười, sau đó chậm rãi nói: “Đúng… là giống quyển sách kia … Nam chính… Giống nhau …”

“Mẹ tin con, ánh mắt nhìn người của con nhất định sẽ không kém.”

Trì Dư cúp điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ xuất thần.

Trình Ngôn dọn dẹp xong, đi đến bên người Trì Dư, giơ tay nhéo mũi cô.

“Em đã nói với mẹ rồi, tối nay em dẫn anh về nhà em.”

Trình Ngôn duỗi tay ôm lấy eo Trì Dư, “Được.”

Trì Dư cũng ôm lấy Trình Ngôn, sườn mặt ghé vào trên ngực rắn chắc của hắn, lòng tràn đầy cảm giác an toàn.

Lỗ tai nghe thấy giọng nói từ trong lồng ngực của hắn truyền đến, “Vừa rồi ngẩn người nghĩ gì?”

Trì Dư nhẹ nhàng cọ cọ, “Nhớ tới lần đầu tiên anh nấu cơm cho em… Ai, anh có còn nhớ bữa cơm đầu tiên anh tự mình nấu cho em là món gì không?”

Trình Ngôn cong môi, dán vào đỉnh đầu Trì Dư, “Mì thịt bò.”

Hắn sao có thể không nhớ rõ.

Trì Dư chép chép miệng, “Đột nhiên rất muốn ăn mì thịt bò anh làm.”

“Không phải mới ăn no rồi sao?”

“Vậy ngày mai anh làm cho em đi.”

“Được.” Trình Ngôn giơ tay sờ sờ tóc Trì Dư, “Về sau bất luận là cơm sáng, cơm trưa, cơm chiều anh đều nấu cho em.”

Toàn văn hoàn.

Cám ơn các bạn đã luôn vote và comment ủng hộ truyện nha ❤❤❤

[text_hash] => 6679b70a
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.