Huhu, Lục huynh 1 tí tẹo liêm sỉ cũng hết rồi chị em ạ 🤧🤧🤧 tôi thấy mình đen tối như huynh rồi. Xong tôi rồi 🙄🙄🙄 khổ tâm quá. Tôi vốn dĩ tưởng mình sẽ trở thành 1 nhà văn viết truyện trong sáng, ai ngờ chưa thành nhà văn đã viết toàn truyện trong tối 😭😭😭 Đau lòng quá điiiiiii……
——————💐—————–
Lênh đênh trên biển gần 10 ngày mới đi qua được đất Kiến Châu thuộc Nô Nhĩ Cán Đô Ty (Cáp Nhĩ Tân). Nô Nhĩ Cán Đô Ty này là vùng quốc thổ Trung Quốc phía bắc sát với biên giới người Rus ( nước Nga thời đó, tên này ko chính xác 100%, vì mình chỉ áng chừng thời điểm để tìm tên trong lịch sử thôi nhé), phía tây sát với Mông Cổ. Là vùng đất tương đối khô cằn lạnh lẽo, từ đây để tới được thành Nô Nhĩ Cán vẫn phải tiếp tục đi thêm hơn 1 ngày nữa. Càng đi lên phía Bắc thời tiết ngày càng lạnh, mặc dù bây giờ vẫn là mùa hè, ở Kinh thành thời tiết còn rất nóng nực, thế nhưng ở đây trời lại rất lạnh.
Kim Hạ từ sau khi sinh sức chịu đựng kém đi rất nhiều, nàng ko thể chịu được cái rét, hơn nữa trên biển lại rất gió nên cả ngày trừ những lúc xuống bếp làm món ăn đồ uống cho Lục Dịch thì nàng chỉ ở trong phòng quanh quẩn bên cạnh Lục Dịch.
Lục Dịch cũng vì thế mà ko muốn ra khỏi phòng, trừ những khi có việc cần, nếu ko hắn chỉ ngồi ở bàn đọc sách, hoặc xem tin tức của vụ án điều tra được. Thi thoảng lại quay qua chòng ghẹo nương tử của mình tới mức nàng mặt đỏ tía tai mới thôi.
Ai mà biết được người như Lục chỉ huy sứ Cẩm y vệ đây bình thường mặt lạnh khó gần lại có những lúc vô sỉ như vậy. Đúng là ko ai biết chỉ phu nhân nhà hắn biết.
Lục Dịch đang ngồi ở bàn trầm tư suy nghĩ thì Kim Hạ đi vào, tay bưng 1 bát cháo táo đỏ hạt sen nóng hổi, hơi khói bốc nên nghi ngút, mùi hương thơm nức. Chiếc áo choàng lớn phủ kín thân thể nàng trông rất đáng yêu.
– \” Ta đã bảo nàng ko phải xuống bếp nữa mà, trời lạnh như vậy, nàng xem, tay lạnh cóng rồi, mũi cũng lạnh đến mức đỏ lên này\”. Lục Dịch tiến tới đỡ bát cháo nóng hổi trên tay Kim Hạ, sau đó vội vàng kéo nàng ngồi vào lòng mình để ủ ấm. Hai tay nắm lấy tay nàng xoa xoa, hà hơi ấm vào đó.
– \” Xuống bếp cũng ko bị lạnh mà, hơn nữa cháo này rất tốt, nhưng mà vì trên thuyền ko có long nhãn nên ko được đủ vị cho lắm. Tiện tay thiếp còn nấu thêm 1 chút cho mọi người nữa\”. Kim Hạ ngồi trong lòng Lục Dịch vui vẻ nói.
– \” Nàng là phu nhân của ta, sao nàng lại đi nấu cháo cho nam nhân khác được chứ. Từ lần sau ko cho phép nàng như vậy nữa\”. Lục Dịch cau mày, nghiêng đầu nhìn Kim Hạ.
– \” Á, chàng có nghiêm trọng quá ko vậy\”. Mặt Kim Hạ méo xệch.
– \” Mau đút cháo cho ta\”. Lục Dịch ko đáp lời Kim Hạ, hướng mắt nhìn bát cháo hất hàm.
– \” Ta nhớ tay chàng hoàn toàn bình thường\”. Kim Hạ bũi môi, nhướn lông mày nhìn Lục Dịch.
– \” Chẳng phải tay ta đang bận sưởi ấm cho nàng sao\”. Lục Dịch vòng tay qua eo ôm lấy Kim Hạ. ( Lục huynh, khôn như huynh quê e đầy 🙄 )
– \” Được, thiếp nhận thua chàng\”. Kim Hạ bất lực nhìn Lục Dịch.
Kim Hạ bưng bát cháo lên, 1 tay cầm bát 1 tay cầm thìa, nhẹ nhàng xúc từng thìa 1 đưa lên miệng mình khe khẽ thổi sau đó từ từ đứt từng miếng 1 cho Lục Dịch.
Lục Dịch mắt đắm đuối nhìn Kim Hạ, Kim Hạ mắt chăm chăm nhìn từng thìa cháo đang đút cho Lục Dịch, cảnh tượng đáng ghen tị hết sức.
– \” Đại nhân, đã sắp vào cảng rồi\”. Bên ngoài vang lên tiếng nói của Sầm Phúc.
– \” Đã đến nơi rồi sao. Càng đi trời càng lạnh hơn nhỉ\”. Kim Hạ vừa đút cháo cho Lục Dịch vừa lẩm bẩm.
– \” Lát nữa xuống thuyền nàng phải đi theo ta, ko được chạy lung tung, xuống đó mua thêm áo ấm cho nàng\”. Lục Dịch tay vẫn ôm Kim Hạ, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp.
Kim Hạ ko nói gì, chỉ mỉm cười gật đầu.