Mọi người có thích ngược ngược tí ko ạ, chứ tui thấy ăn thịt nhau hoài rồi đó 🙄🙄🙄 hay hnay đổi bữa làm tí máu chó cho nó khác vị nhớ.
______________💛_____________
Đã qua mấy ngày điều tra nhưng ko thấy có thêm manh mối nào. Cả Kim Hạ và Lục Dịch đều có đôi chút sốt ruột, ban đầu theo dõi Vu Mã Độ kia tưởng rằng có chút manh mối, thế nhưng cuối cùng lại đi vào bế tắc.
Mặc dù cảm thấy tên phó tướng Vu Mã này có chút vấn đề thế nhưng khi điều tra lại ko phát hiện ra gì hết, liệu có phải Kim Hạ và Lục Dịch đang đi sai hướng.
– \” Con người này có vẻ rất thận trọng, chàng nói xem ngay cả 1 chút vết tích cũng ko có, hay đêm nay chúng ta thử vào Vu Mã phủ xem sao. Thiếp ko tin là hắn nhất quyết ko chịu để lộ sơ hở nào?\”. Kim Hạ nhìn Lục Dịch vẻ mặt cương quyết.
Lục Dịch cũng cho rằng đây là ý kiến ko tồi, ánh mắt hắn trầm tư nhìn xuống bàn, nơi ngón tay trỏ đang gõ xuống cọc cọc, chậm rãi gật gật đầu đồng ý.
Cả 2 còn đang suy nghĩ thì bên ngoài vang lên tiếng gọi cửa.
– \” Lục đại nhân, ngài có ở trong phòng ko?\”.
Là Sa Tra Tư Uyển, con gái của Sa Tra tướng quân. Vị tiểu thư này có vẻ như có chút tư tình với Lục Dịch. Ngay từ những ngày đầu tới Nô Nhĩ Cán này nàng ta đã rất săn đón Lục Dịch. Nàng ta là tiểu nữ duy nhất của Sa Tra tướng quân, có vẻ như rất được phụ thân nuông chiều nên tính tình có phần hơi đỏng đảnh, đòi gì được nấy.
– \” Ai đó?\”. Lục Dịch lạnh nhạt hỏi.
– \” Đại nhân, là tiểu nữ, Tư Uyển, chẳng hay ngài có rảnh rỗi, tiểu nữ ở đây có tự tay chuẩn bị 1 bát canh gà cho ngài\”. Tư Uyển bên ngoài dịu dàng nói.
Kim Hạ nhịn ko được cười, nhỏ giọng thì thầm trêu chọc Lục Dịch.
– \” Chàng xem, tiểu thư tướng phủ này rất để tâm tới chàng đó\”.
Lục Dịch nheo nheo con mắt liếc xéo nàng. Đang định đuổi cô ta đi thì Kim Hạ chạy ra mở cửa.
– \” Tư Uyển tiểu thư, chẳng hay muộn rồi tiểu thư tìm Lục đại nhân nhà ta là có việc gì?\”. Kim Hạ vừa nói vừa cười.
Tư Uyển nhanh chóng bước vào phòng, phớt lờ Kim Hạ mà tiến thẳng tối chỗ Lục Dịch.
– \” Lục đại nhân, nhân lúc canh còn nóng, ngài mau dùng. Canh gà này giúp làm ấm cơ thể rất tốt\”.
– \” Canh gà này có mùi nồng của gừng và rượu, quả nhiên là 1 loại canh làm ấm người rất tốt. Mùa đông năm nay ta phải nấu thử mới được\”. Kim Hạ cảm thán.
– \” Ko ngờ Viên bổ khoái đây là nam nhân mà cũng thích chuyện bếp núc\”. Tư Uyển ko hề biết Kim Hạ là nữ, nghe nàng nói vậy liền cười mỉa mai, cho rằng 1 nam nhân mà lại thích nấu nướng quả là chí hướng quá kém rồi.
– \” Đúng lúc, ban nãy Viên bổ khoái đây nói thân thể có chút lạnh, thật may lại gặp bát canh gà này. Nào Viên bổ khoái lại đây ngồi xuống dùng luôn\”. Lục Dịch thờ ơ như ko nhìn thấy Sa Tra Tư Uyển kia, chuyển hướng Kim Hạ mà nói.
– \” Ngài….đại nhân, canh này tiểu nữ mang đến cho ngài\”. Tư Uyển có vẻ giận dỗi.
– \” Tiếc quá, ta lại ko cảm thấy lạnh\”. Lục Dịch nói mà ko buồn nhìn nàng, khuỷu tay chống lên bàn, nghiêng đầu nhìn bát canh.
– \” Á, ta thực ra bây giờ cũng ko còn lạnh, ko cần ko cần\”. Kim Hạ vội vàng chạy tới xua xua tay.
Tư Uyển kia giận dỗi, giậm chân rồi quay gót ra khỏi phòng.
Kim Hạ há hốc mồm nhìn theo, ko kịp phản ứng.
– \” Nào, lại đây, ta đút canh gà cho nàng\”. Lục Dịch phía kia đang ngồi cười tủm tỉm ra vẻ rất đắc ý.
– \” Chàng việc gì phải chòng ghẹo cô ta thế chứ\”. Kim Hạ thở dài.
.
..
– \” Lát nữa chàng định thế nào?\”. Kim Hạ miệng còn đang lúng búng nhai miếng thịt gà vừa băn khoăn hỏi Lục Dịch.
Lục Dịch tay vừa đút canh cho nàng vừa nói.
– \” Nàng ăn xong nghỉ ngơi 1 lát rồi chúng ta đi\”.
– \” Có cần gọi Sầm Phúc ko?\”.
– \” Ko, để Sầm Phúc ở lại, nếu chẳng may có người phát hiện hắn sẽ biết đường xử lý. Hơn nữa nếu đi cả 3 người cùng lúc, Sa Tra tướng quân có hỏi cũng khó nói\”.