Xin lỗi mọi người hnay up muộn. Tối qua đi chơi về muộn, đêm thì bị rủ đi truyền cảm hứng, sáng nay bận, trưa thì lăn ra ngủ, chiều lại bị sếp chửi 🙄 đâm ra bị tụt mood quá.
Mà viết đến tầm này là não tui sắp tàn luôn rồi các chị em ạ. Tui đã vận dụng hết tất thẩy cả chất xám lẫn chất đen trong não luôn 🙄 mặc dù vẫn đc truyền cảm hứng thường xuyên nhưng ý tưởng cũng sắp cạn kiệt rồi 🙄🙄🙄 ko biết viết thêm đc mấy đoạn nữa phục vụ chị em đây.
À, hnay lại đổi background nhá, hqua là phòng tắm, hnay lại chỗ khác zồi 🤧🤧 tui mệt mỏi quá đi.
____________💛____________
Từ sau khi Nghiêm đảng bị tiêu diệt, triều đình được bình yên trong mấy năm thì nay lại có 1 vụ việc nghiêm trọng mới xảy, đó là mất cắp ngân lượng phục vụ vào việc chi lương thưởng cho binh lính vùng biên giới Nô Nhĩ Cán Đô Ty (Cáp Nhĩ Tân bây giờ). Điều này dấy lên ko ít những bất mãn trong lòng quân, ảnh hưởng trực tiếp đến an nguy của đất nước.
Để điều tra vụ án, Hoàng thượng đã nhanh chóng tuyên chỉ phái Lục Dịch điều tra vụ việc lần này, ngay lập tức lên đường tới Nô Nhĩ Cán Đô Ty (Cáp Nhĩ Tân) làm công vụ.
Kim Hạ biết chuyện rất muốn được đi theo Lục Dịch, tuy nhiên bị hắn từ chối.
– \” Ko được, lần này đi ko biết có phải mất cắp bình thường hay ko hay lại liên quan đến nhiều vấn đề khác. Ta ko thể để nàng lại gặp nguy hiểm được, giống như vụ việc mất cắp ngân lượng trước đây đã liên quan đến quá nhiều vấn đề khác\”. Lục Dịch khăng khăng từ chối.
– \” Cho thiếp đi cùng chàng đi mà, thiếp sẽ ko chạy lung tung, tuyệt đối nghe lời chàng. Hơn nữa chàng xem đã bao lâu rồi thiếp ko được đi ra ngoài\”. Kim Hạ vẫn lèo nhèo bên tai Lục Dịch.
– \” Ko được là ko được, lần này đi chưa biết lành dữ ra sao, nếu ko may có bất trắc gì xảy ra với nàng, chẳng phải ta sẽ ko sống nổi sao?\”. Lục Dịch cương quyết từ chối, hạ giọng an ủi Kim Hạ.
– \” Nhưng nếu chàng xảy ra vấn đề gì thì sao?\”.
– \” Ta thì có thể làm sao được chứ. Nàng yên tâm, ta sẽ hết sức cẩn thận, sẽ đi nhanh về nhanh\”.
Lục Dịch dỗ dành Kim Hạ, hắn thực sự ko muốn đưa nàng cùng đi lần này. Cáp Nhĩ Tân là vùng đất biên giới phía Bắc, những người phương Bắc này là những kẻ rất tàn ác, nếu ko may chạm mặt thì thật nguy hiểm. Cũng chưa biết sự việc lần này có liên quan đến những người này ko.
Kim Hạ cuối cùng cũng chịu ở nhà chờ Lục Dịch trở về, khiến hắn yên tâm mà tiến cung chuẩn bị lên đường.
Lục Dịch còn chưa đi tới Thẩm Dương thì đã nhận được tin tức ở nhà rằng phu nhân của hắn từ ngày hôm qua đã ko thấy ở trong phủ, ko rõ là đã đi đâu.
Lục Dịch day day trán, đoán chừng nàng đã đi theo mình, bảo sao lúc lên đường Lục Dịch ko thấy Kim Hạ tới tiễn, nghĩ rằng nàng đang giận dỗi nên mới ko tới. Hóa ra nàng đã chuẩn bị để đi theo mình.
– \” Ngươi cho người kiểm tra thật kĩ trên thuyền này cho ta, nàng chắc chắn chỉ trốn ở trên chiếc thuyền này thôi\”. Lục Dịch phân phó Sầm Phúc, đoán chắc chắn nàng đang ở góc nào đó trên thuyền mà thôi.
Lúc lên chiếc thuyền này Lục Dịch vẫn luôn cảm thấy như có người theo dõi, ko ngờ chính là phu nhân hắn theo dõi hắn. Biết vậy ngay từ đầu đồng ý cho nàng đi theo để nàng khỏi phải vất vả lẩn trốn 2 ngày nay. Phu nhân nhà hắn tính tình bướng bỉnh ko thay đổi chút nào. Lục Dịch bất lực khẽ lắc đầu thở dài.