Cẩm Y Chi Hạ (Phiên Ngoại) _ Giang Nguyen ✅ – 🌱🌱🌱 Chap 5: Thế giới mới 🌱🌱🌱 💟💟 Đoạn 10: Sóng gió bắt đầu 💟💟 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Cẩm Y Chi Hạ (Phiên Ngoại) _ Giang Nguyen ✅ - 🌱🌱🌱 Chap 5: Thế giới mới 🌱🌱🌱 💟💟 Đoạn 10: Sóng gió bắt đầu 💟💟

Kim Hạ ngày hôm nay không đến văn phòng, điều này khiến Lục Dịch vô cùng lo lắng cho cô, từ sáng anh gọi cho cô không biết bao nhiêu cuộc nhưng thủy chung cô vẫn không bắt máy. Cảm giác bức bối khó chịu vô cùng, cô nhóc này chẳng phải tôi đã bảo em phải tin tưởng tôi, bảo em phải nghe lời tôi cơ mà, tại sao giờ lại như vậy.
Ngồi trong phòng của mình, Lục Dịch như hóa điên, cả người bức bối khó chịu. Nhịn không được, anh đứng lên đi ra ngoài thì thấy Dương Nhạc đang dọn dẹp đồ đạc của Kim Hạ.
– \”Cậu đang làm gì vậy!?\”. Lục Dịch gấp gáp hỏi.
– \”Đội trưởng, à, tôi đang dọn đồ mang qua C11 giúp Kim Hạ\”. Dương Nhạc cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, bỗng dưng Kim Hạ lại bị gọi về C11 để 1 mình mình ở đây, cảm thấy có chút buồn lòng. Sáng nay cô gọi bảo nhờ anh thu dọn đồ mang về bên đó cho cô chứ cô không quay lại đây nữa. Hỏi thế nào cũng không chịu nói. Chỉ bảo rằng sẽ đến C11 làm việc luôn.
– \”Để đó cho tôi, tôi thay cậu mang qua đó\”. Kim Hạ ngốc nghếch này, em nghĩ gì vậy, chỉ cần mẹ em nói 1 tiếng chia tay là chia tay liền sao. Đến 1 cơ hội cũng không cho tôi, em coi Lục Dịch này là gì chứ. Lục Dịch nhận lấy thùng đồ của Kim Hạ, quyết định gặp cô bằng được.

Tại C11.
Lục Dịch đứng từ dưới sảnh nhìn lên. Em không chịu nghe điện thoại của tôi. Được, tôi phải tìm em nói cho rõ ràng. Nghĩ rồi Lục Dịch nhanh chân bước vào. Hỏi thăm 1 lúc cũng tìm được phòng làm việc của cô.
Thì ra cô ở đây, 1 mình ngồi trong phòng máy tính, xung quanh cô là các loại máy móc, thiết bị, màn hình lớn… Đúng với đặc trưng của công việc liên quan đến an ninh mạng.
Lục Dịch mở cửa bước vào, có vẻ như Kim Hạ đang không chú ý, cô đang ngồi ngẩn người suy nghĩ gì đó. Lục Dịch đặt thùng đồ cá nhân của cô xuống bàn, tiến gần đến chỗ cô. Đứng trước mặt cô rồi nhưng Kim Hạ vẫn chẳng mảy may hay biết gì, cô vẫn ngồi đó bất động. Lục Dịch quan sát cô thật kỹ, tại sao mới qua 1 đêm trông cô đã như vậy. Một trận xót xa trong lòng nổi lên, Lục Dịch ngồi xuống ôm cô vào lòng, miệng lặp đi lặp lại \”Không sao đâu, không sao đâu, có anh ở đây rồi\”.

Kim Hạ lúc này mới phát hiện ra anh. Anh đến từ lúc nào cô chẳng hay biết, bây giờ còn hảo hảo mà ôm cô vào lòng. Cảm giác được anh ôm trong lòng thật ấm áp thật an nhiên. Nhưng nó lại khiến cô càng đau lòng hơn, 1 bên là mẹ cô, 1 bên là anh, cô đứng giữa hai người, đau đớn biết bao. Làm sao cô có thể chọn lựa giữa mẹ và anh đây!?!.
Tại sao tình yêu của họ vừa chớm nở đã bỗng chốc vụt tan. Không được, đã nói với mẹ sẽ chia tay anh rồi, không được như vậy. Kim Hạ nghĩ đến người mẹ tần tảo 1 mình vất vả nuôi nấng cô bao năm, không đành lòng làm trái lời bà, làm bà đau lòng.
Kim Hạ hít 1 hơi thật sâu mùi hương nam tính mạnh mẽ của anh rồi vội vã đẩy người con trai đang ôm lấy mình ra, xa rời vòng tay ấm áp của anh. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, đau đớn, khó thở.

Lục Dịch thấy hành động của cô thì có đôi phần hoảng loạn, cố gắng níu giữ cô trong vòng tay mình. Chẳng nhẽ cô quyết định vô tình với anh thế sao, không được, anh không cho phép. Ai bảo cô khiến anh yêu cô như thế xong bây giờ muốn bỏ mặc anh sao!? Ai bảo cô xuất hiện trong cuộc đời anh để anh lần đầu biết yêu gì rồi có thể muốn chia tay là chia tay sao!? Cô không nghĩ cho cảm nhận của anh sao!?.
Anh nhìn cô trân trân, trái tim này vì em mà thổn thức, dòng máu này vì em mà nóng bỏng, cuộc đời này có em mà vui vẻ, xin em, xin em đừng rời xa anh. Cuộc đời này nếu không em lạnh giá biết bao, cô đơn biết bao. Anh sẽ lại quay về những ngày tháng ảm đạm, vô vị ấy sao.
– \”Chúng ta chia tay đi\”. Kim Hạ mở miệng đầy khó khăn. Nói ra lời này cảm giác như trái tim ngừng đập, thật nghẹt thở, thật khó chịu biết bao. Tại sao yêu nhau lại không đến được với nhau. Tại sao!?!?.
Câu nói của Kim Hạ khiến tâm can Lục Dịch đau đớn, bàn tay anh run rẩy nắm lấy bờ vai cô.
– \”Kim Hạ, anh xin em, em phải tin tưởng anh, anh sẽ cố gắng để thuyết phục mẹ em. Anh sẽ chứng minh cho bà thấy tình yêu của anh, dù rằng có bất kì điều gì xảy ra, anh vẫn mãi yêu em, mãi mãi bên cạnh em. Được chứ!? Chúng ta đừng chia tay được không? Tại sao em chưa hề cho anh cơ hội đã vội vã tước đoạt đi quyền quyết định của anh. Kim Hạ em cũng yêu anh mà, phải không!? \”.
Lời cuối thốt ra cũng là lúc giọt nước mắt của Lục Dịch rơi xuống. Bao nhiêu năm nay anh không hề khóc, kể từ sau khi mẹ mất, nước mắt của Lục Dịch dường như đã hóa đá. Mọi người đều nói anh là đứa trẻ mạnh mẽ, cứng rắn vì từ sau năm 11 tuổi anh không bao giờ khóc. Thế nhưng đâu ai biết rằng, 1 đứa trẻ còn gì đau đớn hơn việc mất đi người mẹ khi mới 11 tuổi, 11 tuổi không phải còn nhỏ nhưng cũng đủ lớn để hiểu 1 số chuyện, ở thời điểm đó có gì quý giá hơn người mẹ. Mất mẹ rồi, những thứ khác dẫu có mất đi cũng là vô nghĩa. Vậy mà giờ đây, trước mặt Kim Hạ anh đang rơi lệ. Dù anh đã cố kìm chế, cố nuốt nó vào trong nhưng anh không thể, nước mắt cứ thế rơi.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.