Cẩm Y Chi Hạ (Phiên Ngoại) _ Giang Nguyen ✅ – 🌱🌱🌱 Chap 5: Thế giới mới 🌱🌱🌱 💟💟 Đoạn 11: Bức tường trái tim 💟💟 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Cẩm Y Chi Hạ (Phiên Ngoại) _ Giang Nguyen ✅ - 🌱🌱🌱 Chap 5: Thế giới mới 🌱🌱🌱 💟💟 Đoạn 11: Bức tường trái tim 💟💟

Ở đây có 1 sugar daddy thực thụ và có thêm 1 thiên thần hắc hóa, các bạn chọn ai 🤣🤣🤣

____________💗___________

Kim Hạ 1 lần nữa mở mắt, giờ cô mới có chút tỉnh táo để ngồi dậy. Miệng vừa khô vừa đắng, Kim Hạ muốn rời khỏi giường để kiếm nước uống. Vừa bước chân xuống mặt sàn, cảm giác êm ái lạ thường, cô nhìn xuống phát hiện ra dưới sàn nhà trải kín thảm lông. Mùa hè này mà cũng trải thảm lông ư, Kim Hạ thầm nghĩ.
Lúc này cô mới quan sát kĩ căn phòng cô đang đứng, căn phòng rất rộng, cách bày trí sang trọng và hiện đại. Cô tiến đến cửa sổ kéo rèm lấy chút ánh sáng, rèm cửa sổ vừa mở ra, ngay lập tức mắt Kim Hạ bị ánh sáng mặt trời chiếu rọi khiến cô chói mắt. Mắt cô nhìn trong bóng tối quen chưa kịp thích ứng với ánh sáng liền bị lóa lên, cô đưa hai tay dụi dụi 1 hồi mới đỡ. Mở đôi mắt còn đang nheo nheo khó chịu nhìn ra, hiện lên trước mắt cô là khung cảnh thành phố nhìn từ trên cao xuống, trông thật là đẹp, bầu trời trong veo, những ngôi nhà cao tầng, hàng cây, rồi những chiếc xe, tất cả cảnh vật bên dưới đều nhỏ xíu.
Chắc đây là 1 phòng trong khách sạn hạng sang nào đó. Haizz, Kim Hạ thở dài, thôi xong mình rồi, tại sao lại tốt phước đến mức được đưa vào đây cơ chứ, tiền đâu ra mà thanh toán đây, chắc phải vét sạch hầu bao mất. Kim Hạ vò đầu rầu rĩ.
Ánh sáng từ bên ngoài chói lọi, gay gắt, Kim Hạ đoán chừng bây giờ đã là buổi trưa. Cô thẫn thờ đứng ngắm cảnh thành phố này, từng dòng xe nối tiếp nhau không có điểm dừng, tất cả cứ thế chảy trôi trước mắt cô, giống như cuộc đời này, cứ chảy mãi không thôi, cũng không thể quay đầu.
Bỗng Kim Hạ nhớ đến Lục Dịch, cô đau lòng biết bao, oán hận biết bao. Cô đau lòng vì cô yêu anh nhưng không thể ở bên cạnh anh. Cô oán hận vì bản thân cô đã quá yêu anh không cách nào dừng lại. Giá như không yêu thì tốt biêt mấy, chắc chắn sẽ không đau như bây giờ. Lục Dịch! Em hận vì em đã quá yêu anh.
Kim Hạ nén tiếng thở dài, cô không muốn bản thân trở nên bi thương đến thế.

Mở cửa phòng bước ra ngoài, trước mắt Kim Hạ là gian phòng khách rộng rãi, bộ sofa cỡ lớn màu tro, trên bàn là 1 bộ tách chén với những hoa văn mạ vàng sáng óng ánh. Tất cả đồ đạc trang trí đều mang phong cách Tây Âu hiện đại, không rườm rà và rất sang trọng.
– \”Căn phòng này là phòng tổng thống hay sao, sao lại sang trọng như vậy chứ\”. Kim Hạ vừa nhìn xung quanh vừa lẩm bẩm.
– \”Tiểu thư, cô tỉnh rồi sao. Đây đúng là loại phòng tổng thống\”. Đằng sau Kim Hạ vang lên giọng nói trầm thấp của phụ nữ.
Kim Hạ thoáng giật mình, trong căn phòng này còn có người khác ư? Cô xoay người về phía sau, người đang nói chuyện với cô là 1 lão bà bà lớn tuổi. Mái tóc 2 màu nhưng trắng nhiều hơn đen, làn da đồi mồi nhăn nhúm thế nhưng đôi mắt của bà vẫn rất sáng và tinh nhanh. Bà ấy đang đeo 1 chiếc tạp dề, có vẻ như bà đang nấu nướng.
– \”Bà bà, bà là ai ạ?\”. Kim Hạ lễ phép hỏi.
– \”Tiểu thư, tôi là quản gia của Nghiêm gia\”. Lão bà dùng ánh mắt âu yếm nhìn Kim Hạ, nhẹ nhàng trả lời cô.
– \”Nghiêm gia?\”. Kim Hạ ngơ ngác nhìn bà, cô đang lục tung trí nhớ của mình về người đàn ông tối qua. Thế nhưng chung quy lại vẫn chẳng có 1 chút manh mối nào.
– \”Có lẽ hôm qua thiếu gia đưa cô lên đây\”. Lão bà nhìn cô gái ngây ngô trước mặt mình khẽ mỉm cười. Cô bé này rất đặc biệt, ấn tượng ban đầu chính là đôi mắt to tròn sáng long lanh, khuôn mặt xinh xắn đáng yêu toát lên vẻ thiện lương trong sáng. Cậu chủ vẫn hay đưa phụ nữ lên đây, nhưng sẽ không bao giờ để người đó ở lại khi đã trời sáng. Cô bé này là người đầu tiên.
– \”Tiểu thư, cô ăn chút gì nhé\”. Bà quản gia nhẹ nhàng nói.
– \”Ơ, cháu….cháu….Bà ơi, ai là chủ nhân căn phòng này ạ?\”. Kim Hạ nãy giờ vẫn ôm 1 bụng thắc mắc.
– \”Tiểu thư, đây là phòng của Nghiêm thiếu gia, Nghiêm Thế Phiên\”. Bà lão vẫn giữ duy nhất 1 nét mặt hòa nhã niềm nở đối với cô.
– \”Nghiêm Thế Phiên…..Nghiêm Thế Phiên…. a là Nghiêm Thế Phiên, CEO của Hoán Thần đó ư, anh ta còn là con trai của nguyên bộ trưởng bộ an ninh quốc gia. Trời!\”. Kim Hạ cảm thán vô cùng, không ngờ cũng có lúc mình được gặp 1 nhân vật tai to mặt lớn như vậy.
(Bộ công an và Bộ an ninh khác nhau mọi người nhớ. Bộ công an là giữ gìn trật tự trị an và thi hành pháp luật. Còn bộ an ninh làm công việc tình báo nhé. Ở đây Kim Hạ, Lục Dịch, Dương Nhạc, Dương Trình Vạn đều làm bên bộ công an, Nghiêm Thế Phiên cũng vậy. Chỉ có Nghiêm Tung mới làm ở Bộ an ninh)
Lão bà chỉ nhìn cô mỉm cười. Một lúc sau mới lên tiếng hỏi.
– \”Tiểu thư, cô thực sự không biết cậu chủ?\”.
Kim Hạ vẫn ngây ngô lắc đầu. Thực sự cô không hề quen người này, chỉ biết tên mà thôi, bởi anh ta rất nổi tiếng trong ngành của cô. Mọi người đều nhắc đến anh ta rằng anh ta trước đây từng là người trẻ tuổi nhất giữ tới chức cục trưởng cục điều tra tội phạm kinh tế C2 nhưng sau đó bất ngờ từ chức và lập ra tập đoàn thương mại Hoán Thần, 1 trong số những tập đoàn kinh doanh đa ngành lớn nhất Trung Quốc hiện nay. Cha anh ta chính là Nghiêm Tung nguyên bộ trưởng bộ an ninh quốc gia.
Trong khi Kim Hạ vẫn đang suy nghĩ miên man về người đàn ông này thì lão bà cất tiếng hỏi.
– \”Tiểu thư, không biết tôi nên xưng hô với cô thế nào?\”.
– \”Bà bà, bà đừng gọi cháu là tiểu thư, cháu không phải tiểu thư. Cháu họ Viên, tên Kim Hạ. Bà hãy gọi cháu là Kim Hạ\”. Kim Hạ nhìn lão bà bà trước mặt, mỉm cười, dõng dạc nói.
– \”Tiểu thư Kim Hạ, trước hết cô hãy đi rửa mặt mũi cho tỉnh táo rồi ra bàn ăn cơm. Tôi đã chuẩn bị xong cả rồi. À, ngoài ra cậu chủ đã cho người mang lên mấy bộ đồ để cô chọn\”.
– \”Bà bà, không cần đến mức đó đâu, như vậy cháu không có tiền mà trả mất\”. Kim Hạ mặt mày nhăn nhó vội xua tay.
– \”Là tôi tự nguyện tặng không được sao?\”. Một tiếng nói trầm ổn vang lên.
– \”Chú….chú…..a…..đây là phòng của chú ư?\”.
– \”Lại chú!\”. Nghiêm Thế Phiên nheo nheo con mắt nghiên đầu nhìn Kim Hạ.
– \”Anh….là anh\”. Kim Hạ bối rối.
Nghiêm Thế Phiên đi đến bộ sofa giờ ngón tay trỏ lên lắc lắc.
– \”Đúng rồi đó, như đã nói thứ nhất tôi cũng hơn e không quá nhiều tuổi, thứ hai tôi chưa kết hôn, nếu còn gọi chú e rằng không ai muốn lấy tôi nữa. Chẳng phải lúc đó em sẽ phải chịu trách nhiệm sao?\”. Giọng nói Nghiêm Thế Phiên có chút bỡn cợt Kim Hạ.
– \”Á\”. Kim Hạ giật mình, á khẩu luôn.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.