Han Wangho không thể chịu đựng được nữa. Hai em của anh thì khốn khổ vô cùng, thế mà hai kẻ gây chuyện lại vẫn ưu tú ngời ngời trên chương trình khuya thế kia.
Cáu kỉnh khuấy mạnh cốc trà ấm, anh vừa hớp vài ngụm vừa cau mày suy nghĩ.
Rõ ràng 6 quý công ty kia đang có ý đồ xấu với FaK-er, từ sau khi kí hợp đồng, họ bắt đầu dồn dập yêu cầu công ty hoàn thiện hàng loạt sản phẩm cho họ. Họ tuồn vào mức vốn khổng lồ, đó là điều đáng lo ngại. Bởi lẽ chỉ cần các công ty ấy đồng loạt rút vốn, thì coi như FaK-er chết ngắc, nhưng hợp đồng đã kí, không thể làm trái, nếu không số tiền bồi thường cũng đủ để Lee Sanghyeok mất công ty, gánh nợ cả đời.
Thông thường, người ta sẽ tìm các công ty khác để kí hợp đồng nhằm giảm bớt sự phụ thuộc nguồn vốn vào một công ty. Tuy nhiên, đây là một nhóm công ty lớn mạnh, ngoài việc không có công ty nào dám nhận lời mời hợp tác, thì những dự án và bản thảo 6 quý công ty kia dồn dập gửi cũng đủ để FaK-er không còn thì giờ mà nghĩ tới một mối làm ăn nào khác.
Cái bẫy quá đơn giản, nhưng lại cực rủi ro và không thể tránh. Han Wangho đau đầu suy nghĩ. Thôi nào, trợ thủ đắc lực trong bóng tối của Lee Sanghyeok không thể làm gì giúp chồng mình sao? Anh cáu kỉnh.
Lúc này, anh khẽ thở dài, đặt cốc trà xuống bàn, vô tình quây trúng cái điều khiển, chương trình truyền hình chiếu tới kênh thế giới động vật, hình ảnh một lũ sói hiện lên trên màn hình.
\”Thủ lĩnh hai bầy sói trắng và xám đang có mâu thuẫn về mặt lãnh thổ, không khí giữa chúng thực sự rất căng thẳng\” Giọng đọc máy móc đều đều vang lên không chút nhấn nhá hay cảm xúc. \”Nếu các bạn để ý, bên cạnh con sói xám to lớn là một con sói cái đang vùi mình vào thủ lĩnh- đồng thời là chồng nó.\”
Sao mấy ông biết đấy là sói cái? Wangho tự đùa, rồi tự cười vào trình độ hài hước nhạt nhẽo của mình.
\”Nhìn thoạt qua, ta tưởng nó đang yếu đuối và sợ hãi nên mới nép vào người con sói đực kia. Nhưng thực ra, nó đang bảo vệ phần cổ của con đầu đàn- nơi hiểm nhất của loài sói. Đồng thời ở tư thế nép dưới ấy, răng nanh của nó hoàn toàn có thể nhân lúc con đầu đàn trắng lơ là mà tấn công một nhát chí mạng ngay cổ nó.\”
A?
✩₊˚.⋆☾⋆⁺₊✧
Park Dohyeon mệt mỏi lẻn ra khỏi khách sạn sau khi để lại mọi thứ cho cậu thư kí Kim Geonwoo, công ty cậu vừa tổ chức tiệc mừng kỉ niệm 40 năm thành lập chuỗi doanh nghiệp. Vì có mời cả các đại diện công ty khác nên cậu được săn đón xu nịnh khá nhiều, cánh báo chí thì nháy máy liên tục lóa cả mắt, rượu mời cứ hết ly này đến ly khác khiến cậu cồn cào cả bụng, đã thế còn phải chịu cái cái nết khó của thằng Jeong Jihoon sau khi nó mất bồ! Hôm nay quả là một ngày tồi tệ, Park Doheyon lẩm bẩm.
Bỗng, tầm mắt cậu lia tới một dáng người mềm mại đang ngồi thụp dưới ánh đèn đường cách đó không xa.
Han Wangho.
Mặt mũi thì đỏ ửng vì lạnh, người mặc mỏng manh đôi chiếc áo, hai tay xoa xoa vào nhau liên tục hà hơi để sưởi ấm, tóc còn vương ít tuyết.