Áo quần xộc xệch, Moon Hyeonjoon hoảng hốt ngồi bệt xuống đất, bàng hoàng nhìn lưỡi rìu trong tay Choi Wooje. Sự sợ hãi dồn lên tột độ, nó lẩy bẩy bò ngược về phía sau.
Vách tủ ngăn nó lại, không còn đường thoát.
Đứng trước cái chết, nước mắt tuôn ra như suối, răng môi run rẩy lập cập dữ dội.
\”Sanghyeok, cứu em, anh Sanghyeok… cứu em với.. hu..huhuhu\”
Mặt Choi Wooje đen lại, cậu ta gằn giọng.
\”Đáng yêu quá, nhỉ?\”
Đoạn, cậu trai quỳ xuống, bàn tay trắng trẻo lạnh lẽo mơn trớn, trườn vào cơ ngực run rẩy của Moon Hyeonjoon. Mùi máu tanh càng ngày càng nồng, Hyeonjoon bàng hoàng nhận ra mình đang bị pheromone của Choi Wooje ép vào kì phát tình.
\”A a- aa mày điên rồi Wooje..\” Thanh niên nức nở \”Tao xin mày, tao và mày đều là A đấy\”
\”Có quan trọng nữa không..\” Lưỡi rìu lạnh kề lên sát cổ Moon Hyeonjoon, Choi Wooje cúi xuống liếm những giọt nước mắt đang thi nhau tuôn, thành thạo túm hai tay đàn anh lại mà trói. Em là Alpha nên không được, thế Lee Sanghyeok là Alpha thì được à? Nghĩ đến, Choi Wooje càng điên.
Mùi chanh mát dịu dần khơi lên, dung hòa đi cái nồng nặc của huyết. Moon Hyeonjoon nức nở, cả người dần đỏ lên, chân tay anh cứng đờ trước cái uy của em. Nhục nhã làm sao khi một Alpha chính hiệu lại bị khuất phục trước pheromone của một Alpha khác.
Hơi thở càng ngày nặng nề, Choi Wooje vuốt ve lưng anh, miết lấy từng thớ cơ bụng, rồi đưa tay lên bóp mạnh hai bầu ngực săn chắc phập phồng, nhấn vào đầu ti ửng lên cương cứng, run rẩy.
\”Khônggg.. không- tao cầu xin mày, tao van lạy mày mà..\” Hyeonjoon bất lực van xin trong khi ý thức dần bị mùi máu vây kín. Giọng anh nghẹn ngào nức nở, mặt đỏ bừng, nước mắt thì vẫn cứ tuôn, toàn thân run run theo nhịp vuốt của bàn tay lạnh như băng.
Cả tay và lưỡi rìu của Wooje đều lạnh, lạnh buốt. Chúng kề khít da thịt anh, khiến anh không thể ngừng run rẩy, cả vì lạnh và vì sợ hãi kinh hoàng. Quần áo anh bị cởi dần, nhịp độ chậm rãi cùng mùi máu đưa Hyeonjoon vào mê man. Mọi thứ như mờ ảo dần, chỉ còn cảm nhận được cái lạnh, tanh, mùi tanh và… cứng?
Cảm giác có gì đó chọc vào đùi mình khiến Hyeonjoon hốt hoảng bừng tỉnh, anh giẫy giụa.
\”Không!! Tao xin mày, coi như tao xin mày..!\” Tiếng khóc càng tợn. Bởi dương vật của đàn em kém anh một lớp đang khẽ cọ vào đùi trong, thứ ấy rỉ dịch nhớp nháp, đỏ gân hung tợn, mơn dần đến hậu huyệt.. Sự kinh sợ và xấu hổ làm Hyeonjoon gào la thảm thiết, anh sắp bị hiếp ra đây, không màng lưỡi rìu đang kề vào mình, anh đưa hai tay bị trói vung tứ tung, lại làm sao mà trúng lưỡi rìu sắc. Vải áo rách tung ra, tay anh cũng bị trầy một mảng.
Dùng hết sức bình sinh để đạp vào bụng Choi Wooje, nhân lúc em đang chưa kịp nhận ra chuyện gì, Hyeonjoon loạng choạng ôm lấy mảnh áo xộc xệch còn lại trên người, lẩy bẩy bò di, đứng dậy lao nhanh ra ngoài. Khóc la liên tục. (Còn lúc đó vì chim to quá nên mãi cwj chưa kéo quần lên được để mà đuổi)
\”Có ai không, cứu, anh Sanghyeok, cứu em\” Tiếng khóc khản đặc, Moon Hyeonjoon cứ lao đi không biết trời đất là gì.
\”Hổ ơi!\” Một ai đó lao tới, ôm chặt lấy cậu thanh niên.