Chuông báo thức vang lên, Thẩm Ý ấn tắt, nằm xuống một hồi mới mơ mơ hồ hồ xuống giường. Áo ngủ trên người đã bị cuốn lên tới ngực, anh vừa xuống giường đã đi vén mành lên, ánh mặt trời chói mắt, cả người anh chắn ở phía trước, cúi đầu lập tức thấy trong sân nhà mình có người đàn ông, để ngực trần chỉ mặc một cái quần đùi rộng rãi, đang chống đẩy trên mặt đất, co lên gập xuống, động tác rất nhanh. Người kia thân cao chân dài, màu da hơi sậm, cơ bắp trên người đều căng tràn, nhìn rất mạnh mẽ, dáng người tốt thật ấy.
Thẩm Ý nhìn đến ngây người, mắt mị ra, không nỡ quay đầu.
Tập xong rồi, Ngô Khoan nhanh nhẹn đứng dậy, thở hồng hộc, tùy ý vuốt chút mồ hôi trên cánh tay. Ngẩng đầu lên nhìn, thấy cửa sổ tầng hai phòng đối diện có bóng người, cậu nhìn kỹ lại, là chủ nhà, đang định vẫy tay chào hỏi, đã không thấy bóng dáng người kia đâu rồi.
Thẩm Ý ngồi xổm xuống lưng dựa vào tường, anh cắn môi, mặt đỏ như bị phỏng. Nhìn lén lại bị phát hiện, thực sự xấu hổ quá. Càng xấu hổ hơn là, vừa nãy anh rời giường mới áp chế dục vọng xuống, ban nãy nhìn cảnh kia nó lại muốn lên rồi. Anh khó chịu mà kẹp chặt hai chân lại, ghìm chặt áo chỗ lồng ngực, nhịn không được đành ngửa đầu thở dốc, ý muốn áp nó xuống.
Sau cùng Thẩm Ý cũng nhịn được, anh đi đánh răng rửa mặt thay quần áo, cầm cặp sách đựng bài tập của học sinh chuẩn bị đi làm. Từ cửa chống trộm tầng một là có thể đi thẳng ra ngoài tiểu viện, căn nhà hai tầng có thiết kế một cái cửa như vậy. Thẩm Ý đi đến bên cạnh xe đạp dựng bên cánh cửa sắt, cố gắng lén lút để không ai phát hiện ra, nhưng vẫn bị gọi lại.
\”Thầy Tiểu Thẩm à?\”
Cả mặt và tóc của Ngô Khoan đều đẫm ướt, vẫn đang mặc cái quần đùi kia, một cái khăn lông vắt trên cổ, cơ ngực lấm tấm từng giọt mồ hôi. Cậu gọi Thẩm Ý lại, đi đến bên cạnh anh.
Nghe cậu gọi như vậy, trong lòng Thẩm Ý bộp chộp đôi chút, dừng chân lại rồi cũng không dám đưa mắt nhìn cậu, chỉ dám nhìn vại nước xa xa, \”Chào buổi sáng, cậu Ngô.\”
Ngô Khoan nhướng mày, cậu chưa từng bị người khác gọi khách sáo như thế. Xoa chút mồ hôi, cậu cảm thấy rất mới mẻ, cũng chấp nhận sự khách sáo như vậy. Nhìn người kia nhẹ nhàng khoan khoái, \”Anh đi dạy à?\”
Thẩm Ý sờ quai cặp sách, \”Đúng vậy.\”
Ngô Khoan \’a\’ một tiếng, mở cửa sắt hộ anh, nhìn anh dắt xe đạp, lúc anh sắp đi qua rồi lại gọi anh lại. Thẩm Ý cảm giác người bên cạnh như cái lò thiêu, đứng cạnh thôi mà như nướng chín anh mất rồi. \”Sao thế?\” Anh cũng không dám nhìn thẳng, nghĩ chắc Ngô Khoan muốn hỏi chuyện căn cước với giấy chứng nhận của cậu ta, đã nói trước: \”Mấy thứ kia tôi cầm đến trường đóng dấu trước đã, tôi cũng sẽ chuẩn bị kĩ hợp đồng thuê nhà, buổi tối sẽ đưa cho cậu xem.\”
Ngô Khoan nhìn ánh mắt anh lấp láy lại đỏ mặt không chịu nhìn mình, có hơi buồn bực, lắc đầu nói: \”Cái đó tôi cũng không vội. Tôi chỉ muốn hỏi anh trong thôn này có bán mấy đồ điện không thôi.\” Cậu nghĩ muốn sửa lò vi sóng thành nồi cơm, nhưng lại không nấu được.