Cố Ngôn tỉnh lại nhưng là từ trog đau đớn tỉnh lại. Cậu nhận ra mình vẫn ở trên bàn phẫu thuật và đối diện với cậu là những lười đao nhọn hoắc. Ánh mắt cậu hiện lên sự mê man.
\”Tỉnh lại rồi à, em tỉnh muộn hơn tôi ghĩ đấy.\”
Giọng nói xa lạ và quen thuộc vang lên bên tai, gương mặt xinh đẹp đến không hân thật của Hồ nghiêu hiện lên trước mắt.
Cố Ngôn vẫn không hiểu ra sao, cậu muốn nói điều gì nhưng cảm giác đau đớn từ vùng bụng truyền khắp người khiến cậu đau đến mức muốn ngất đi lại không thể ngất đi, mồ hôi rỉ đầy trên trán.
Hồ Nghiêu đứng dựa tường vào khoảng cách không xa nói:
\”Bác sĩ nói, em chỉ đâm cách chỗ hiểm một chút. Không thể không nói em canh rất chuẩn lại cũng rất liều lĩnh. Tôi rất tán dương sự dũng cảm của em hôm nay, nhưng là không đồng tình với sự bốc đồng đó.
Tôi đã tốn số tiền lớn để mua em, dựa vào đâu em có thể tìm chết mà không có sự cho phép của tôi? Cho nên tôi quyết định trừng phạt em một chút.\”
Hắn vừa nói, giọng nói trầm khàn bình thản. Nhưng Cố Ngôn đã không nghe rõ hắn nói gì những ì truyền vào trog tai cậu chỉ là những âm thanh đứt quãng.
Đau quá… cậu đã nghĩ cậu đã quen với những cái đau. Những cảm giác đau đớn đến tận xương. Nhìn những cây đao kia chạm xuống cơ thể, nó dường như in sâu vào linh hồn cậu.
Cậu cảm giác cậu đã chết rất nhiều lần, cũng tỉnh lại rất nhiều lần.
Trong ranh giới giữa sống và chết đó, hai mắt cậu dần nhòe đi.
Tinh thần và thể xác dường như dần dần tách biệt. Cậu nghe được tiếng khóc tỉ tê, như thấy được một người yếu ớt đang khóc.
Cậu từ từ đi lại đó, thứ đó đột nhiên lao lên. Bóp lấy cổ cậu quật cậu xuống đất. Trên tay hắn ta cầm một con dao đâm vào bụng cậu từng lần từng lần.
Cậu muốn thét lên, lại không cách nào phát ra tiếng, cậu không thấy rõ ương mặt kia, nó đen kịt, nhưng từng giọt nước mắt của thứ đó nhỏ xuống mặt cậu. Nó mắng, nó kêu:
\”Tại sao mày khôg nghe lời, rất đau rất đau…\”
Thứ đó cứ kêu đau, mà đao cứ thọc sâu vào bụng cậu. Nó kêu đau xong lại bóp lấy cổ cậu mà cười.
\”Mày nghe lời không sướng sao? Cùng lắm là bị địt, tụi nó đâm vào rồi lại rút ra, sẽ rất sướng, không thấy sướng sao? Không mày cũng thấy sướng. Tại tao cũng rất sướng mà… ha haha…\”
Gương mặt đó dần dần rõ ràng hơn, là gương mặt của chính cậu đê tiện và xấu xí đến cực điểm.
\”Tụi nó sờ mày, sờ tao, sờ cái lồn chảy nhiều nước của mày, đút vào, rút ra, nếu không sướng sao mày lại phun nước phùn phụt. Mày thừa nhận đi, mày sướng, mày ngứa, mày hèm bị địt.\”
\”Không! Câm miệng!\”
\”Ôi cái nhân cách chủ thể ngu ngốc của tao! Mày phản kháng làm gì? Mày phản kháng rồi tụi nó sẽ không làm nhục mày? Không hành hạ mày? Mày càng phản kháng tụi nó càng thích! Càng không chán, càng muốn dùng mày càng lâu. À à hay mày sướng quá nên dùng cách này.\”