Cố Ngôn chỉ có thể cố giữ bình tĩnh đáp.
\”Không tức giận.\”
Hồ Nghiêu tiếp tục đùa giỡn, động tác bắt đầu lần mò xuống quần.
\”Không ghen tỵ sao?\”
\”Không…\” Cố Ngôn âm thanh kiềm nén, cậu muốn dừng hành vi của Hồ Nghiêu lại, ở đây còn rất nhiều người.
Cố Ngôn không khỏi nhớ lại cảm giác nhục nhã khi làm trước người khác.
\”Hồ thiếu gia, về nhà được không?\” Cố Ngôn nắm lại tay hắn, giọng nói nghẹn lại ẩn ẩn mang theo cầu xin.
Hồ Nghiêu cảm thấy rất mới lạ, hóa ra người luôn tuân theo lời hắn nói ở trên giường lại dễ xấu hổ.
Phải nói những người như Hồ Nghiêu lẫn Thẩm Nam Phong đều không có ranh giới về việc làm tình, cũng không có khái niệm về quan tâm bạn tình.
Việc nào kích thích thì làm, càng cấm thì càng muốn làm. Ở trong giới của bọn họ, đưa người chơi chán cho đàn em dùng, vẫn là chơi mẹ kế của cha, tập thể đều có thể…
Huống chi chỉ là chịch cho người khác thấy. Hồ Nghiêu động tác không có dấu hiệu dừng lại, càng càn rỡ mà kéo quần cậu xuống. Cố Ngôn càng hoảng hốt, Hồ Nghiêu càng phấn khích.
\”Cố Ngôn, không phải em luôn nhận rõ địa vị của mình sao, đừng giãy dụa ngoan một chút, ở đây đều là các anh em thân thiết của tôi. Tôi muốn cho bọn họ thấy người song tính là như thế nào \”
Cố Ngôn thẹn đỏ mặt, trog căn phòng truyền ra tới tiếng cười cùng tiếng vỗ tay hùa theo
\”Đúng đúng đời này cũng chưa từng nhìn thấy người song tính tự nhiên. Dĩ nhiên những người phẩu thuật chuyển giới không tính.\”
\”Loại hàng đó sao đánh đồng được, đều là hàng đã qua sử dụng, chơi nát sau đó đi phẩu thuật để tìm cái lạ. Hàng tự nhiên mới tốt.\”
Lời càng nói càng quá đáng. Cố Ngôn không muốn nghe, cậu nhìn Hồ Nghiêu, ánh mắt đã có căm tức
Nhưng ánh mắt Hồ Nghiêu lại lạnh lẽo đến cực điểm nhìn cậu.
\”Sao vậy không đồng ý, còn giận dỗi với tôi, xem ra tôi chiều em quá rồi phải không?\”
Đã nhiều ngày ở cùng hắn, Cố Ngôn biết khi nào Hồ Nghiêu thực sự khóc chịu tức giận. Mà chọc giận hán lúc này thường không có kết cục tốt. Chết cũng là một loại xa xỉ. Cố Ngôn cúi đầu, nhiều ngày trôi qua khiến cậu có chút ảo tưởng rồi
\”Không dám.\”
\”Không dám thì mau lên, em biết đấy tôi không phải người nhiều kiên nhẫn.\”
Mà lúc này Thẩm Nam Phong vừa đi vào khi nhìn thấy cậu thì hơi giật mình. Hắn nghe những gì bọn người kia hô hào, có người đi đến cạnh hắn nói nhỏ.
Cố Ngôn thấy hắn không khỏi cảm thấy dạ dày cồn cào, trong mắt hắn nhìn cậu khinh miệt không thể giấu.
Hồ Nghiêu nhìn Thẩm Nam Phong như có như không dò hỏi:
\”Sao vậy hàng thật không dám dùng, hiện thấy hàng giả liền muốn phát tiết một lát? Vẫn là không đành lòng.\”
\”Không có, muốn làm gì thì làm đi.\” Nói rồi cũng về lại chỗ ngồi, có người ngay lập tức rót rượu cho hắn. Mà hắn vừa rót rượu vừa nhìn về phía Cố Ngôn.